Hoocmon xuất hiện

Hồi lâu đọc được bài viết có tiêu đề “Làm nghề gì cũng chán” của ai viết quên rồi. Nội dung y chang cái tiêu đề, làm cái nghề quần què gì cũng chán, dù cho nghề có đầy sự sáng tạo như design hay idea creator thì cũng làm việc một cách công nghiệp và không có sáng tạo mẹ gì. Bài đó nói nôm na là sẽ không bao giờ có chuyện “làm một công việc mình thích, mỗi ngày sẽ là một cuộc dạo chơi”, mình đồng ý hết chân tay, viễn vông. Bài đó kêu để tiếp tục công việc nhàm chán bạn đang làm thì hãy tự nghĩ cho nó một điều thú vị, một thứ để miễn cưỡng nán lại tiếp tục làm, tiền lương chẳng hạn. Bla bla…

Duy mình chỉ để ý cái đoạn nếu trong đầu bạn bất chợt có một tia suy nghĩ muốn nghỉ việc thì cơ thể tự động sẽ tiết ra loại hoocmon đặc biệt thôi thúc cái suy nghĩ đó mãi không thôi. Và chết mẹ, toàn bộ cả người mình đang tiết ra cái chất hoocmon đó một cách mạnh mẽ và ào ạt, muốn tràn đổ cả ra ngoài, huhu. Giờ mỗi phút giây trong đời mình chỉ đều nghĩ tới mong muốn nghỉ việc. Đầu mình hiện có cả triệu lý do hấp dẫn để nộp đơn xin nghỉ việc cái rụp mà không bị chê hay chửi mắng. Quéo quèo queo.

Tối nay viết bài cũng nghĩ đến nghỉ việc. Sáng mai đi học hay viện cớ học thêm để không lên công ty. Lên công ty chắc chắn sẽ nghĩ hàng ngàn lần mai viết đơn xin nghỉ. Bla bla… Ô nô, hoocmon mình mạnh mẽ dữ thần lắm. Hay là mình để hoocmon control tất cả, hay là kìm hãm nó lại nữa và lần nữa :((

Sao tự dưng mình ghét luôn việc viết vẽ vời. Thấy ghét.

Mình làm cái quần gì cũng bấy nhầy.

Mình cũng tâm đắc tư tưởng “hãy làm việc khi người khác nghỉ ngơi, rồi bạn sẽ có được thành công mà người khác mơ ước”. Hu hu, nghe có vẻ tạo cho mình được động lực to lớn nhưng…

Đấu tranh! Đấu tranh! Đấu tranh!

Hoocmon! Hoocmon! Hoocmon!

:((

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.