Không nghỉ việc.

Không nghỉ việc đâu.

Chắc chắn lựa chọn lao theo cuộc chơi này rồi. Sẽ không lăn tăn suy tính đến việc gửi mail xin chạy trốn hay đi chơi xa mãi không về, hay nói vầy huỵch toẹt là nghỉ việc đâu hè.

Làm có trò mèo gì khó khăn đâu. Đi làm dù có chán nhưng cũng có cái duôi. Như việc mỗi giờ làm hú hí nhau đi gossip chuyện sếp lớn sếp nhỏ, chuyện công ty làm ăn kỳ cục, chuyện khóc lóc thủ thỉ xúi giục nghỉ việc tập thể. Ôi dào, người đi trước kể chuyện cho người đi sau nghe sự tình lớn bé — nhỏ to, thời thế thay đổi — đổi thay. Có chuyện nghe tâm đắc, cần lưu tâm học hỏi. Cũng có chuyện nghe trôi tuột ra ngoài tai ngoài bụng. Nhưng phần trăm bổ ích đọng lại cũng an lòng mấy hồi.

Mình chọn tiếp tục làm việc cũng là sự nên làm, không oan. Ghét sếp ghét luôn cả đồng nghiệp ghét hẳn cả việc mình đang làm thì nên bỏ đi, y như người ta hát “tui ca không hay, tui đàn nghe cũng dở” , con vô dụng chẳng làm được mẹ gì. Nhưng tui muốn ở lại chịu đày đọa thêm chừng vài tháng hơn nữa với lý do vô cùng “xôi thịt”: muốn đòi lại tiền công làm không lông với kiếm chút đỉnh cháo bổ sung vào số liệu bản thân mốt đem chỗ khác bán. Có gì xấu đâu hè.

Không có nghề nào chán, nghề nào cũng chán thiệt mà. Mà thà chán một lần rồi dứt luôn sống thoải mái những tháng ngày tiếp theo ở vùng đất khô cằn này hoặc có thể là vùng đất mới. Vậy hay hơn nhiều so với việc cứ cùng mỗi nỗi chán, một giọt nước mắt ở những nơi khác nhau, kéo dài quài không biết khi nào dứt. Oke fine, mình cứ làm việc bất cần thôi, đừng căm ghét ai nhiều cũng đường thương ai quá sâu mà đâm ra nịnh bợ, biến đổi thành con tắc kè là được.

Ít ra mình còn học được cách vượt qua sự chán nhất hành tinh là đi làm. Ráng thương ông chủ thương bạn bè trời sẽ thương cho mình làm việc được tăng lương cao. Hãy hòa bình và yêu thương toàn thế giới đi. :)

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.