Chuyện Bịch Cơm Cháy Và Crush Đại Học

Hôm qua, trên đường chạy về nhà, tôi bị rớt bịch cơm cháy hơn nửa kí. Bịch đó, tôi chưa đụng vào một miếng! Kì lạ lắm nhé, từ xưa tới giờ, tôi chưa bao giờ bị rớt tiền, rớt bóp, rớt điện thoại mà toàn bị rớt đồ ăn. Bình thường, rớt rồi thì tiếc ngẩn tiếc ngơ vài giây rồi thôi. Nhưng hôm nay, ôi sao tự nhiên tôi lại thấy đau đớn thế!!! Quay đầu xe lại tìm, mà tìm mãi tìm mãi chẳng thấy bị ch cơm cháy đâu. Tìm không thấy nên là phát rồ lên, lôi cả tông ti họ hàng đứa nào dám “xu” bịch cơm cháy ra mà chửi, mà nguyền rủa. Lầm bầm , lẩm bẩm chửi suốt cả đường về nhà. Thế mà về nhà rồi, tự nhiên lại thấy buồn kinh khủng. Bịch cơm cháy ngon ơi là ngon, vậy mà mất thật rồi, mất khi tôi chưa thử dù chỉ là một chút.

- Ơ khoan, thế chưa thử sao mà biết bịch cơm cháy đó ngon?
- Nhìn thấy ngon thì nghĩ là bịch cơm cháy ăn ngon thôi chứ sao nữa!
- Nhưng nhỡ đâu nhìn ngon nhưng ăn… hổng ngon thì sao?
- Ơ thì… chắc là sẽ ngon thôi mà, nhỉ…?

Ừ, vì là “sẽ ngon” nên khi mất liền tiếc ngẩn tiếc ngơ. Như crush đại học ấy, ai cũng hỏi vì sao mình thích nó, bao giờ mình cũng trả lời: “Tại nụ cười của nó rực rỡ quá, đẹp quá nên tao…crush thôi!”. Vì bạn ý cười đẹp, nên là thích. Thích rồi thì dù crush có làm, nói gì cũng cảm thấy đẹp hết. Và khi mất rồi, lại thấy buồn kinh khủng.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra, crush cũng giống như bịch cơm cháy tôi chưa một lần nếm thử. Hai thứ ấy, chỉ là một thì giả định, chẳng bao giờ có thể thành hiện thực. Và tôi, thích hợp hơn với những điều chắc chắn. Có thể là một bịch cơm cháy khác mà tôi biết là ăn sẽ rất ngon và ai đó mà tôi chắc chắn rằng sẽ ấm áp hơn cả một nụ cười tỏa nắng vớ vẩn.

Giờ thì tôi sẽ thôi không còn tiếc nuối gì về bịch cơm cháy và cả…crush nữa :)

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.