Ra đi

Goodbye, Anphabe…


Hôm nay là ngày đi làm cuối cùng ở Anphabe. Tôi quyết định ra đi để có thêm thời gian cho những gì mình theo đuổi. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa có thêm thời gian để phung phí. Quyết định này là đúng đắn hay sai lầm, khôn ngoan hay ngu ngốc, tùy vào cách tôi sử dụng cái thời gian đó như thế nào. Vâng, tôi muốn làm kẻ khôn ngoan.
Tôi đã thất bại khi không đạt được những gì mong muốn lúc đầu khi bước vào Anphabe. Nghĩa là tôi chưa nên nghỉ. Nhưng khi mà tôi thấy thiếu thốn thời gian, và khi mọi thứ dường như đứng im lại và tôi không còn đưa ra được nỗ lực nào để công việc tiến về phía trước, tôi không thấy lí do gì để tiếp tục. Tôi cho rằng tốt hơn hết nên dừng lại. Anphabe là một môi trường tốt, tôi đã không tận dụng nó để rèn luyện một cách đúng đắn, tôi phạm nhiều sai lầm từ lúc đầu do những khuyết điểm về tâm lý, tôi nhận trách nhiệm cho tất cả.
Mới mà đã 2 tháng rưỡi từ cái ngày tôi bước chân vào làm việc, tôi đã biết và đã quen đi làm việc là như thế nào, ở đó có gì và ra làm sao, tôi học được không ít, nhưng thực sự là quá ít so với những gì tôi nghĩ rằng sẽ học được. Cũng mới đây mà hết veo cái tháng 5 rồi, thấy mấy đứa 12 kết thúc năm học, bỗng dưng tôi thấy vội vàng. Bỗng dưng tôi thấy quãng đời nó ngắn làm sao.
Có mất 10 năm để xây dựng một sự nghiệp đúng nghĩa, tôi cũng sẵn sàng. Nhưng nếu phải cần đến 10 năm, thì nghĩa là tôi làm không tốt rồi. Không được hấp tấp những cũng không được lề mề. Tôi vẫn bước đi trên con đường dài thăm thẳm.
Em sẽ ghi nhớ những điều hay mà anh nói, anh Văn ạ.