Nên học không?
Bài viết này được post trên blog của tôi: mynameisngoc.com. Ghé thăm nếu bạn quan tâm nhé! 😉

Cử nhân cắn lưỡi tự tử vì không có việc: Thất nghiệp do mình
Bằng Giỏi vẫn thất nghiệp: Doanh nghiệp đang cần gì?
Nữ cử nhân bằng giỏi tự tử vì không xin được việc’ nóng trên mạng XH
Trong khi đó thì Bill Gates bỏ học là người giàu nhất thế giới, Mark Zuckerberg bỏ học là một trong những tỷ phú trẻ nhất, Steve Jobs bỏ học là huyền thoại trong làng công nghệ…
Không lẽ giờ bỏ học lập nghiệp?
Cuộc sống và sự lựa chọn là của bạn, hãy tự tìm tìm ra câu trả lời cho chính mình. Nhưng trước khi quyết định bạn nên biết rằng Bill Gates, Mark Zuckerberg bỏ học tại Havard, Steve Jobs bỏ học Reed — trường mỹ thuật hàng đầu của Mỹ.
Những điều trên nói lên điều gì?
Rằng định nghĩa một cá nhân là “giỏi” đang bị lệch lạc. Khi nhắc đến một học sinh giỏi hẳn sẽ nghĩ đến 12 năm học sinh ưu tú, tốt nghiệp Ngoại Thương, Y Hà Nôi, Bách khoa… Hết chưa nhỉ? À vài xấp phiếu bé ngoan nữa.
Nhiều bậc phụ huynh luôn cho rằng “giỏi toán là thông minh”. Sự thật có phải vậy không? Theo tôi thì chỉ những người có khả năng đi thi toán quốc tế thì có thể được cho là như vậy. Còn xét về kiến thức phổ cập thì những người học giỏi toán hầu hết là những người học trước và chăm. Học càng nhiều, làm bài tập càng nhiều thì sẽ điểm toán chắc chắn sẽ cao.
Theo Viện Công nghệ Carnegie, nhân cách và kỹ năng mềm chiếm tới 85% thành công của con người, kiến thức chuyên ngành chỉ chiếm 15%. Đáng tiếc là cả giáo dục trường học và giáo dục gia đình ở Việt Nam đều quá chú trọng vào 15% mà bỏ qua 85% cần thiết ấy.
Thêm vào đó chương trình học ở Việt Nam lại cứng, rất ít linh động vì tất cả mọi học sinh “phải” học cùng một chương trình trong cùng một thời gian, không cần biết đến sự khác biệt về sự phát triển về tâm sinh lý của mỗi cá nhân và ở từng lứa tuổi, về hoàn cảnh gia đình, khác biệt về vùng miền… Trong khi đó mỗi cá nhân sinh ra đã là riêng biệt, có người có tài xử lý với những con số, có người có tài âm nhạc, có người có tài hội họa, có người có tài thuyết phục… do vậy để đánh giá một con người thì chúng ta không chỉ dựa trên một phương diện.
Đâu đó rất nhiều các câu chuyện về những cô, cậu bé ước mơ được trở thành ca sĩ, họa sĩ nhưng gia đình không chấp thuận do nghề đó không “ổn định”, không có “tương lai”… Và ở trường lớp thì tính cạnh tranh cao, những sự so sánh từ bạn bè thậm chí từ giáo viên tác động khiến những ước mơ đó khiến chúng phai nhạt và trở lại dòng chảy chung của xã hội. Ở các nước tiên tiến như Mỹ, Nhật, Pháp… điểm số và xếp loại của học sinh là dạng thông tin cá nhân tức chỉ có học sinh , gia đình và nhà trường biết. Chính điều đó tạo nên một môi trường rất “bình đẳng” cho các học sinh.
“Mỗi người sinh ra đều là thiên tài. Nhưng nếu bạn bắt một con cá thể hiện khả năng qua việc trèo cây, thì cả đời của nó sẽ sống và tin rằng nó chỉ là một đứa ngốc”
-Albert Einstein
Người Việt học giỏi?

Preview Changes (opens in a new window)Đây là một phần bài thi SAT(bài thi để xét đại học của Mỹ và một số quốc gia). Có lẽ một học sinh lớp 8 ở Việt Nam cũng thừa sức giải quyết những câu hỏi trên.
Vậy lí do tại sao chúng ta vẫn chậm dãi bước sau họ? Câu hỏi ở đây là chúng ta có thực sự “giỏi”? Hay những thứ chúng ta giỏi có đặt đúng chỗ? Trong khi họ chú tâm vào những kiến thực tế như kỹ năng mềm trong giao tiếp, làm việc nhóm, kỹ năng tổ chức, kỹ năng làm chủ cảm xúc… ta lại tập trung quá nhiều vào những kiến thức mà thậm chí chỉ có tiếng Anh là có thể sử dụng được(phần nào) sau khi tốt nghiệp.
Kiến thức học lại quá nặng chiếm phần lớn thời gian của các em để giải quyết các bài tập. Thời gian dành cho những hoạt động ngoại khóa bị rút gọn nên những kỹ năng mềm ít được trau dồi và phát triển.
Ở trường học họ được học những môn học tăng khả năng tư duy sáng tạo, thực tế hơn và chủ động hơn trong chọn chương trình. Từ cấp 3 các học sinh đã được học theo chế độ tín chỉ(30% của chương trình học). Tiếp đó lên cấp đại học, sinh viên sẽ học 2 năm về các kiến thức nền để tìm hiểu các ngành nghề sau đó sẽ dành 2 năm cuối để học theo ngành mà mình đam mê. Trong quá trình học họ cũng có thể thay đổi chuyên ngành nếu muốn. Theo tôi thì đây là một điều chúng ta nên học tập từ nước bạn.
Tôi không và không thể chê trách được bộ giáo dục Việt Nam, tôi biết rằng để thay đổi một nền giáo dục là rất khó và cần một quá trình lâu dài. Điều tôi muốn nói ở đây là thanh niên chúng ta cần và phải nắm thế chủ động trong chính cuộc đời của mình. Đừng để những định kiến, số đông dẫn lối. Số đông “thường” làm việc gì đó vì người khác làm vậy, họ thích ứng mà không chịu đặt câu hỏi. Họ lặp lại một cách không suy nghĩ những điều họ nghe được, những ý tưởng theo kiểu “học thật giỏi và kiếm một công việc ổn định”, “cứ học giỏi là không sợ thất nghiệp”… Trước khi làm thì phải biết ta đang làm gì và để làm gì!
Chỉ một tài năng thì không đi cùng một tài sản lớn
TRÍCH — CHA GIÀU CHA NGHÈO
Gà công nghiệp?
Thật không có gì sai khi so sánh học sinh bây giờ (chỉ dám nói học sinh ở Việt Nam nói riêng chứ các nước khác thì chưa biết) chẳng khác gì những con gà công nghiệp khi mà học sinh bị nhồi nhét kiến thức, lấy số lượng mà không màng quan tâm đến chất lượng, biết giải toán một cách máy móc mà không hiểu rõ bản chất của vấn đề, các môn học xã hội như lịch sử, địa lí, văn học đề cao tính tư duy độc lập của học sinh thì tất cả có đều có đề cương, đến lúc thi thì cứ lấy ra học thuộc mà chép, thử hỏi nó tư duy ở chỗ nào và học như vậy thì có ích gì?
Tôi đã từng thấy nhiều người bạn của tôi, sau khi họ được phụ huynh “dạy dỗ” thì họ bắt đầu tin tưởng một cách mù quáng, một số người tin rằng bây giờ mình chịu khổ học giỏi sau này ra trường đi làm thì đỡ phải học nữa. Quả thực điều đó thật quá sai lầm, sai lầm ở chỗ ra trường thì không phải học nữa, biển học vô bờ không bao giờ kết thúc, chúng ta nên biết rằng khi ra trường rồi thì đó mới là lúc bạn thực sự học chứ không phải là những lúc bạn ngồi trong trường. Bởi vậy những ai đang có suy nghĩ ra tốt nghiệp ra trường rồi thì không phải học nữa thì nên xem lại.
Nói nhiều quá thế có giúp được gì không?
Một lần nữa chúng ta không thể đẩy trách nhiệm cho bộ giáo dục, trường lớp, hoàn cảnh… Có như vậy thì chúng ta cuộc đời chúng ta cũng không tươi đẹp hơn. Chúng ta không thể để ai đó làm chủ cuộc đời của chính mình. Chúng ta phải tự cứu lấy chính mình trước khi ai đó làm. Và hãy thử một vài cách sau nhé:
- Đọc sách giúp phát triển thế giới quan.
- Rèn luyện tiếng anh để có nhiều cơ hội học tập cũng như việc làm hơn.
- Tích cực tham gia các hoạt động xã hội tăng sự tự tin, khả năng làm việc nhóm.
- Du lịch để tìm hiểu thế giới, biết thêm về các nền văn hóa…
Và đừng quên: Không ngừng học hỏi!
Chốt!
Anyone who stops learning is old, whether at twenty or eighty. Anyone who keeps learning stays young. The greatest thing in life is to keep your mind young.
-Henry Ford