Đương độ vào hè, tiết tháng tư tháng năm chưa khiến người ta tưởng chết nhưng rặt mà có việc ra ngoài đường giữa lúc nắng lên cũng là khổ, là mặt mày nhăn nhó, là kêu không ngớt miệng, thì ấy là tầm này vẫn còn sức mà kêu, chứ độ zăm ba tuần nữa lại chả há mồm, lại chả rúc ráy tìm chỗ có máy lạnh mà nằm vật ra, lè lưỡi thở phè phè giống cậu Tuất đấy chả đùa đâu. Thì kêu là kêu thế, nhưng tiết trời như thế cũng đem tặng thành phố một thức quà quý, nói quý không phải chỉ có mùa này mới có, quanh năm có và ở đâu cũng gặp, nhưng đặc biệt nhiều không kể xiết, bày khắp các phố nội Hà như thế thì độ này vẫn là nhất. Thức ấy người ta chuẩn bị cả năm, gói kĩ, đợi qua suốt mấy độ đông rét mướt, rồi xuân về có nới ra một chút nhưng không nhiều, và chính thức đến cái tiết này thì là vừa vào vụ, là mùa Giò đấy. Người ta bày thành từng cặp, lá gói bóc tám phần để lộ ra phần thân, và chừa lại hai phần để bày, cũng không rõ tại sao nhưng thế mà lại hay, nếu bóc hết cả thì không còn cái tinh tế của thức ấy. Nhiều nhà cách tân , có gia giảm thêm chút xô-co-la tây phương màu nâu nhạt hay trang trí bằng những đốm hoa nhỏ cho thêm phần thích mắt, nhưng chuộng hơn cả có lẽ vẫn là màu trắng ngà, là kết quả của một sự chăm chút, tỉ mỉ và cũng cả do may mắn nữa. Đặc biệt gọi là quà, vì không bán, người ta chỉ bày ra thế thôi, khách có qua phố liếc ngang, tặc lưỡi khen dăm ba câu, chứ để chọn cho mình một cặp cũng phải xem cái duyên của khách. Nắng vừa tắt, cái nóng buổi chiều nhường chỗ cho những cơn gió mát cũng là lúc mấy anh trí thức vùa tan làm, hay vừa quần hết một trận bóng, mồ hôi chưa ráo ngồi thưởng thức vài cốc bia răm hạt lạc, thỉnh thoảng tặc lưỡi chép miệng khi có gánh rong đi qua, hết sức rôm rả hết sức thơ.

Written by

Get the Medium app

A button that says 'Download on the App Store', and if clicked it will lead you to the iOS App store
A button that says 'Get it on, Google Play', and if clicked it will lead you to the Google Play store