Tôi hiếm khi bày tỏ mình yêu thích một người nổi tiếng, một tác gia nào đó, đơn giản là vì tôi cảm thấy những sáng tạo của họ chỉ hấp dẫn và hay ho đối với tôi trong một giai đoạn nhất định. Càng lớn, thế giới quan càng thay đổi thì tư duy và khả năng cảm thấu cũng như thế không ở yên chỗ cũ.


Nguyễn Thiên Ngân là một ngoại lệ.


Có thể nói một cách văn vẻ rằng, Nguyễn Thiên Ngân lớn lên cùng với tôi. Tác phẩm đầu tiên tôi bước đến với nhà văn này là tập truyện ngắn Ngôi nhà mặt trời vào những năm tôi học cấp 3. Nguyễn Thiên Ngân là một trong những nữ tác giả trẻ nổi tiếng nhất với học sinh sinh viên vào lúc đó. Ấn tượng đầu tiên của tôi về NTN là cách hành văn và xây dưng cốt truyện khá giống với Phan Hồn Nhiên. Những năm mười mấy tuổi, tôi mê Phan Hồn Nhiên lắm. Chị Nhiên so với chị Ngân thì hơn hẳn tuổi đời và tuổi nghề, nên những sáng tác của Phan Hồn Nhiên già dặn hơn, có chút gì đó bi kịch “trưởng thành” hơn, nên một đứa tập tành sâu sắc như tôi hồi đó hiển nhiên dễ bị thu hút bởi PHN. Cuốn Ngôi nhà mặt trời của NTN cho đến bây giờ không còn tồn tại trong kí ức của tôi, ngoại trừ một chi tiết về quán cafe có bức tường vẽ đầy hoa hướng dương trong một mẩu truyện ngắn nào đó. Tập truyện này có lẽ vẫn ở trong phòng tôi hiện giờ, bám bụi nằm sâu trong một ngăn kéo cũ kỹ


Năm nhất đại học, tôi mua tập truyện ngắn thứ hai của NTN là Đường còn dài, còn dài. Và lý do tôi mang nó về nhà là vì sự quen thuộc. Sự an tâm đối với một tác gia. Kết quả của sự an tâm là một số không ấn tượng. Tôi không còn nhớ một chi tiết nào trong cuốn truyện ngắn này ngoài việc cảm thấy những nhân vật được xây dựng khá ngô nghê với những triết lí to khủng khệnh khạng. Thậm chí, hình như lúc đó tôi còn không đọc hết cuốn.


Năm thứ tư ở Sài Gòn, tôi tiếp tục tìm đến sự ‘an tâm’ khi mua tập truyện ngắn thứ ba của NTN: Ngày hoa hướng dương. Có lẽ lúc đó đã biết yêu là như thế nào nên tôi đã từ từ thấm được văn của chị. Một tuyển tập về những người trẻ tuổi làm gì cũng giỏi ngoại trừ chuyện “yêu”. Một sự cô độc bị lãng mạn hoá giữa chốn đô thị hiện đại. Và những sự chờ đợi. Chờ đợi cổ tích trong tình yêu. Mặc dù cách xây dựng nhân vật xuyên suốt những truyện ngắn này mang màu sắc khá giống nhau, nhưng cách hành văn và triết lý chị đưa ra đã bớt “khệnh khạng”. Suy nghĩ và cách nhìn nhận của những người trẻ trong truyện đơn giản hơn và do đó dễ cảm thấu hơn.


Tuy nhiên, mãi cho đến khi NTN quyết định viết thơ, tôi mới nguyện sẽ “chung tình” với chị mãi mãi. NTN là người đầu tiên khiến tôi bắt đầu có cảm tình và tìm hiểu về thơ Việt hiện đại. Chị viết về tình yêu, về tuổi trẻ, về những hoài bão bị cất giấu, tất cả cứ tuôn ra tự nhiên như lời thủ thỉ. Đơn giản và cô đọng, đầy cảm xúc và chân thật, vẫn mang hơi hướng bi kịch nhưng ở kết thúc luôn mở ra một cánh cửa khác. Thơ của NTN buồn bã một cách tươi sáng và hiền hoà. Cho đến hiện giờ, chị đã xuất bản ba tập thơ là Lạ lùng sao, đớn đau này; Mình phải sống như mùa hè năm ấy và Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời. Thơ của chị rất dễ thương, bố cục thơ hiện đại và gọn gẽ. Cứ lần nào cầm được một tuyển tập thơ mới xuất bản của NTN, là tôi háo hức trong lòng nghĩ đến buổi sáng cuối tuần trong trẻo, ngồi quán cafe yêu thích một mình và thưởng thức thật chậm rãi. Những câu từ nào thích quá sẽ đọc đi đọc lại mãi và viết thật đẹp vào một cuốn sổ nhỏ có giấy màu vàng nhạt:

“Bỗng ngày nọ, người nhìn ta khẽ nói

Những diệu kỳ nằm ở phía xa khơi

Chúng mình là tàu bé trong hải cảng

Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời”

Like what you read? Give Sei a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.