Begin Again

22 tuổi mộng mơ trôi qua chóng vánh mà mình chẳng có gì đặc biệt để lưu lại ngoài chuyện tình yêu mãnh liệt và say đắm dành cho người ta nhưng mãi mãi không bao giờ là lựa chọn của họ.

Thất nghiệp, thất tình, thất vọng, ba cái thất đến cùng một lúc khiến mình lạc trôi hơn bao giờ hết. Sẽ thật vui mừng biết bao khi trong lúc lạc trôi ấy, mình tìm ra hay vớ lấy được một cái phao nhỉ? Hay là kiểu như trong lúc tuyệt vọng nhất của cuộc đời, thượng đế đã mang anh đến bên em, cứu lấy những chuỗi ngày bơ vơ, cô đơn, lạc lối của em.

Nhưng không! Đời chẳng như là mơ hay là phim, sự thật trần trụi đến kinh hoàng là sẽ không ai xuất hiện trước mặt em ngoài bà chủ cuối tháng hỏi em tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền wifi, tiền nọ lọ tiền kia. Việc làm em vẫn chưa có, “chó” để em ôm vẫn chưa xuất hiện, tiền em vẫn vơi đi mỗi ngày, ngay cả bạn thân tri kỉ em thề thốt hôm nào cũng bận rộn con đường riêng. Giờ thì “Chỉ riêng mình em” vẫn phải tự đi tiếp con đường của mình.

Nhưng thôi, em nhận ra rằng, mỗi giai đoạn của cuộc đời em sẽ phải đối mặt với những thăng trầm khác nhau, chơi sóng càng nhiều, sóng đập càng mạnh, sẽ có 2 trường hợp xảy ra, hoặc là em chết, hoặc là em cứ thếmà chơi đùa với sóng, sóng chơi hết nổi rồi thì sóng buông em ra, sóng quấn lấy em, yêu thương và vỗ về em.

Ngọc Strong girl đã trở lại và và lải nhải hơn xưa nè

Ôi trời, văn phong cái quái quỉ gì thế nhỉ? Haha. Đã qua rồi cái thời mộng mơ, viết từng lời từng lời sến súa, diêm dúa rồi.

Trải qua những chuyện vừa rồi, mình muốn lập lại blog này để viết lại mọi thứ, mình bắt đầu học lại về Marketing và viết về những điều mình học được hàng ngày, viết về những điều nhỏ xinh đáng yêu mà mình vẫn cảm nhận được từ mọi thứ xung quanh, viết để lưu lại cảm xúc lên xuống thất thường nắng mưa bất chợt của mình. Nói chung là chỉ có viết mới giãi bày được hết con người và tâm hồn mong manh của mình. Viết để cảm ơn mọi thứ mình nhận được mỗi ngày.

Cảm ơn anh Hải và bạn Lân đã cho mình biết đến trang Medium này để mình có thể bắt đầu viết lại. Đúng là tất cả những người chúng ta gặp đều có một ý nghĩa nào đó trong cuộc đời, dù đau khổ hay tốt đẹp, nhưng có lẽ phải đi qua những điều ấy, thì bạn mới nhận ra được.

Cảm ơn mẹ sáng nay gọi điện cho mình nhắc mình ăn uống ngủ nghỉ. Ngày của mẹ mình chẳng có quà gì, vì hiện giờ vẫn đang làm nhà báo (đời). Thôi thì, mẹ hãy thương con hết giai đoạn chuyển giao cần phải có này của con. Con sẽ học và thực hành mỗi ngày để là cô gái có ích, xinh đẹp, nhân hậu, tốt bụng, dễ mến, dịu dàng, ngọt ngào như mẹ và con vẫn mong muốn. Hạt giống Ngọc Bội này sẽ nảy mầm thành cái cây nhiều bông và trĩu quả nha mẹ thân yêu của con.

Cảm ơn cô Ba cho mình chai nước sâm ngon ngọt mát lịm.

Cảm ơn Hạnh Tâm hôm nay học theo bài hát Finger Family rất giỏi.

Tự cảm ơn mình vì đã chăm viết lại. :)

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.