Đặt balo xuống

Tất cả những gì mình đã và đang làm chỉ là cố gắng và cố gắng . Nhưng vì điều gì ? Có lẽ cho đến giờ phút này khi đã đi được nửa chặng đường mình cần vượt qua thì câu trả lời vẫn chưa ngã ngũ. Vì tiền, vì đa mê, hay vì trách nhiệm ???. Người ta nói tuổi trẻ có nhiều nhất là sự ngông cuồng để đủ tự do bản lĩnh làm những mình muốn. Còn với mình tuổi trẻ của mình mang theo quá nhiều sự kì vọng. Có nhiều lúc nghĩ về tương lai mà thấy sợ, sợ rằng sau bao cố gắng mọi thứ lại đi theo chiều hướng xấu nhất rồi và đến lúc đó thì sự thất vọng sẽ chẳng còn chỉ dành riêng cho mình nữa. Chắc hẳn sẽ có ai đó nói mình còn quá trẻ để lo nghĩ,để viết ra những dòng như này . Nhưng với mình mất niềm tin, mất kì vọng còn đáng sợ hơn mất cả gia tài lớn .Vậy đấy ,mình càng ngày càng sống dè chừng ,tự cô lập mình….
Mỗi con đường đều có một đích đến cố định, đường đời cũng vậy nhưng đích đến của nó có nhiều hơn một . “Có cố gắng sẽ thành công” người ta vẫn thường nói với mình theo mô tuýp vây, nhưng liệu mình sẽ cố gắng được bao lâu nữa khi trong tâm luôn mang theo một nỗi sợ mơ hồ,và cả tá câu hỏi luôn hiện hữu trong đầu. Mình đã chơi một canh bạc lớn, đã đánh đổi tất cả kì vọng, tuổi trẻ vào đấy. Liệu rằng mình sẽ thắng chứ ?….
Ừ, đúng ! ai mà biết được chứ…
Tất cả nhưng gì mình muốn lúc này là đi đâu đó thật xa,đến nơi thật yên tĩnh rồi trút bỏ balo nằm xoài ra quên hết tất cả ,chẳng vướng bận điều gì….
Giá như những nỗi lo,những ưu phiền đè nén lên vai có thể trút bỏ dễ dàng như chiếc ba lô này nhỉ…
Và rồi mình sẽ lại mơ nhưng giấc mơ thật đẹp……