Gửi lời chào từ chàng trai tuổi 21

Chào Sơn của nhiều năm sau này

Không biết mày của nhiều năm sau sẽ ra sao nhỉ,có còn hay mơ mộng như khi mày 21 tuổi,có trở thành người thành công như mày vẫn mong , có còn buồn vui thất thường ? Tao cũng chẳng đoán được tương lai mày sẽ ra sao, dù cho bây giờ tao vẫn thường cố gắng để bắt mày của tương lai sẽ giống như ý của tao bây giờ nhưng mày ạ có nhiều lúc tao cũng chẳng biết tao đang thực sự muốn gì , tao cần gì, và tao muốn mình sẽ trở thành ai nữa…mông lung thật đấy, vậy mà tao vẫn cứ luôn kì vọng ở mày, tao kì vọng ở mày rất nhiều đấy Sơn. Thằng Sơn trong quá khứ đã bốc đồng rất nhiều, đã đánh cược rất nhiều để giờ tao vẫn phải cố gắng oằn mình lên vì những quyết định đấy, lắm khi tao chẳng biết có cố gắng để mà tiếp tục không, vì nhiều khi tao thấy mệt lắm, mệt mỏi vì những thứ xung quanh tao, mệt mỏi vì tao luôn phải cố gắng để ép mày trong tương lai sẽ trở thành gì đó… vì tao của hiện tại đang mang rất nhiều kì vọng của bố mẹ, vì thằng Sơn của quá khứ đã khiến bố mẹ ,những người thân yêu buồn và thất vọng rất nhiều nên tao không muốn mày sau này cũng vậy, tao không muốn mày sau này sẽ phải nhìn thấy mẹ khóc một lần nữa, tao không muốn mày sau này sẽ trở thằng một thằng lông bông,một thằng chỉ tồn tại chẳng phải sống. Nhiều lần tao muốn ngủ vùi cả một ngày để chẳng phải suy nghĩ gì cả, tao muốn nói là tao rất mệt, thực sự rất mệt mỏi, tao phát mệt vì chính mình vì tao chẳng biết bây giờ tao phải làm gì,động lực của tao ở đâu. Tao phát mệt vì tao hời hợt với mọi thứ. Tao muốn nói ra nhiều lắm , muốn kể nhiều lắm, tao chẳng muốn phải dấu diếm bất cứ ý nghĩ gì cho riêng mình, tao muốn nói ra hết tất cả. Nhưng tao lại sợ , sợ mọi người thấy rằng tao là người yếu đuối,mọi người thấy tao trẻ con. Nên tao lại thôi.

Xin lỗi mày vì tao bây giờ chẳng chăm chút cho đam mê của mình như trước, thằng Sơn của quá khứ đam mê rất nhiều,tao còn nhớ có mấy lần thứ trắng đêm để thu âm trên cái căn góc nhỏ,tai đeo headphone miệng lầm bầm mấy câu hát vì sợ bố mẹ tỉnh dậy, tao còn nhớ cái nét mặt háo hức mỗi lân nó khoe nhạc với,rồi nó sung sướng như thế nào khi một bài hát của nó được nhiều người đón nhận…tao thì giờ vẫn còn đam mê lắm , nhưng tao lại lười. Cũng chẳng rõ là vì áp lực học hành,hay vì do môi trường tại FPT quá yên bình,hay là do cái rung động trong tao ngủ quên lâu rồi.. Tao không biết phải làm thế nào để tiếp tục nuôi dưỡng đam mê , để sau này nó vẫn sẽ còn theo bên mày. Nhiều người nói ra nói vào với tao, hát hò làm gì, hát hò có kiếm được tiền không ,sướng ca vô loài, cũng buồn lắm, nhưng nhiều khi tao cũng thấy đúng mày ạ..bao năm rong ruổi hát hò,trong mấy thằng bạn của tao và mày liệu được mấy thằng thành công. Rồi ai cũng dần dần bỏ ngang mà để theo đuổi cái khác, thứ mà dù đôi khi chúng nó cũng chẳng mặn mà nhưng lại giúp nó sống được qua ngày, và thằng Sơn trong quá khứ nó cũng đã quyết định như vậy. Tao của bây giờ thì có Linh bên cạnh động viên ủng hộ để tiếp tục theo đuổi, không biết sau này bên mày sẽ là ai, có phải là Linh cô bé đáng yêu đang ngay bên cạnh tao lúc này không. Nếu là thật thì chúc mừng mày vì mày thật may mắn đấy nhé. Mày ạ, nhiều lần tao muốn bỏ hết tất cả để được một lần cháy hết mình với đam mê, để được đứng trên sân khấu hát trước cả ngàn người như cái cách mà thằng Dũng và thằng Hiếu đã làm được,ngày chúng nó nổi tiếng tao vui như vỡ òa, gào hét khản cổ, tao vui cho cả niềm vui của chúng nó , vui vì chúng nó đã dám thực hiện những trăn trở bấy lâu của chúng nó, những tham vọng mà chúng nó vẫn thường chia sẻ cùng tao mỗi lúc cafe , mỗi lần trò truyện về âm nhạc. Vui thì nhiều mà tủi thân cũng có,phần vì tao hèn nhát chẳng dám theo đuổi, phần vì tao quá hời hợt,phần vì áp lực. Mày ạ ,bố mẹ kì vọng cả tao và mày nhiều lắm nên tao chẳng dám làm điều gì quá mạo hiểm dẫu là hiện tại tao vẫn chây lười, tao chẳng cố gắng hết sức. Tao chẳng biết mình cứ vô định như thế này bao lâu nữa. Giả như tao có thể biết trước tương lai mày sẽ như thế nào để giờ mà cố gắng, để mà thay đổi. Ờ nhưng mà mày ra sao đều là do ngày hôm nay tao quyết định mà nhỉ . Tao chẳng biết tao có thể cố gắng đến đâu, nhưng ít nhất tao sẽ cố để mày trong tương lai có thể là một thằng ngẩng cao đầu mà bước. Tao hứa đấy!

Mày ạ, hôm nay tao có đọc một cuốn sách. Đọc được một câu mà rất thích “ Tương lai mỗi người là do nhận thức quyết định tất cả, người thành sâu sắc hay hời hợt,người tích cực hay bị quan,người hạnh phúc hay bất hạnh,người chiến thắng hay thất bại…tất cả đều khởi nguồn từ nhận thức. Nhận thức chính là thước đo sự trưởng thành của một con người. Một khi có nhận thức logic, đúng đắn thì mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn. Mình biết mình là ai, sứ mạng cuộc đời mình là gì, thì sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc” Đúng thật mày ạ. Nếu nhận thức tốt thì có thể nhìn, suy xét mọi việc theo một góc cạnh khác, suy nghĩ sẽ thấu đáo hơn. Tao luôn nghĩ là con người ta thường tự làm khổ mình bởi chính suy nghĩ bản thân họ tự áp đặt cho mình hơn là của người khác dành cho họ. Chính bởi nhận thức họ chẳng đủ lớn, đủ thấu đáo để mà có thể bỏ qua những điều nhỏ nhặt, những điều chẳng đáng để quan tâm nhiều hơn về những giá trị cốt lõi…Nhiều người chẳng nhận thức được mình là ai, mình đang sống để làm gì, rồi cứ sống trong ảo vọng để rồi đến khi thất bại ,mọi thứ chẳng suôn sẻ nhấn chìm họ. Tao muốn mày của tương lai cũng sẽ có một cách nhìn nhận mọi thứ thấu đáo,còn tao của bây giờ thì hãy cứ để tao sống theo bản năng, nghe có vẻ hơi ích kỉ nhỉ nhưng mà vì còn trẻ, tao chẳng muốn phải gò ép mình theo khuôn khổ, có lẽ tao sẽ còn va vấp thật nhiều nhưng có lẽ cũng hay vì như thế mày sẽ trưởng thành và cứng cáp hơn . Người ta vẫn nói “ niềm vui thì dễ quên còn nỗi buồn thì không” phải có nỗi buồn trong quá khứ để mà nhớ, mà rút kinh nghiệm để mà tương lai sẽ chẳng còn phải vấp phải. Đúng không Sơn? chẳng biết mày có đồng tình với tao bây giờ không, vì chẳng ai biết trước được đáp án cả ngoại trừ mày !

Tao đã từng dằn vặt bản thân rất nhiều vì những điều mà tao đã bỏ lỡ, những điều mà ta đã sai lầm. Những thứ không được như ý muốn của tao, chẳng biết sau này khi đã trưởng thành mày còn vậy không?Tao chẳng mong mày sẽ phải thật suất sắc, chỉ mong mày luôn giữ được một thái độ sống tích cực và một cách nhìn nhận mọi thứ đúng đắn như bên trên tao viết. Để mỗi đêm trước khi ngủ mày chẳng còn gác tay trên trán, trăn trỏ với những suy nghĩ chập trờn. Để mỗi sáng mày sẽ thấy lòng nhẹ tênh khoác bộ quần áo và đi làm. Mày ạ,có người nói. Cuộc đời mỗi người thường sống theo suy nghĩ của người khác, vậy thì mày hãy nghe tao đi, một lần cũng được. Vì có thể tao với mày sẽ là hai người hoàn toàn khác nhau có chăng là có chung một kí ức …Có thể sau này, vào thời điểm mày đọc lại những dòng tao đang viết bây giờ mày đang chìm vào trong bế tắc,nhưng tao cũng không lo lắm vì khi đó mày đã lớn hơn nhiều, va vấp hơn nhiều rồi nên mày sẽ biết cách để vượt qua phải không Sơn ?

Hôm nọ , có người hỏi tao mục đích sống của mỗi người là gì. Đương nhiên đấy là câu hỏi mở. Chẳng có một đáp số cụ thể. Với tao có lẽ là hạnh phúc. Thì đúng vậy, ai mà chẳng mưu cầu hạnh phúc. Kẻ thì cầu tiền tài, kẻ thì cầu tình duyên, kẻ thì cầu danh tiếng. Hạnh phúc với tao là mỗi thứ trên đều có một ít, chẳng cần phải nổi trội, vừa đủ. Vừa đủ để cuộc sống chẳng có gì xáo trộn, để chẳng phải quá toan tính, để chẳng phải đau đầu rồi dằn vặt bản thân. Hồi tao học kĩ năng mềm năm nhất,chẳng biết mày sau này có nhớ không. Cô bảo với tao là con người ta sẽ thay đổi các suy nghĩ , cách nhìn nhận mọi thứ rất nhanh. Khoảng 6 tháng. Thế nên tao muốn viết ra những dòng này để sau này mày đối chiếu lại với tao . Để xem thời gian thay đổi mày như thế nào. Thế nhé, tao dừng đây khi khác tao sẽ lại viết cho mày. Giờ còn học nữa.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.