Chúng mình trưởng thành chưa?

Thế nào là trưởng thành? Pháp luật quy định là, 18 tuổi là bạn trưởng thành rồi, bạn phải chịu trách nhiệm hình sự, tự mình giao dịch được rồi, vân vân mây mây nhưng nhìn quanh mà xem, thật ra trưởng thành cũng chẳng phải là việc của tuổi tác

Anh trai tôi, 25 tuổi, mỗi sáng vẫn cần mẹ gọi dậy đi làm, và mỗi tối, vẫn cần mẹ gọi ăn cơm. Những việc nhỏ bé không thể tự mình làm cho ra hồn, và bố tôi mong anh sẽ thành một ông tai to mặt bự nào đó có tầm ảnh hưởng ở ngoài kia? Xa vời nhỉ!

Bạn tôi, 21 tuổi, gia đình khủng hoảng, xa bố xa mẹ xa em, một mình cô độc vươn lên, sống giữa những người thân mà chẳng thân ở một nơi quen mà chẳng quen…Cô ấy là nguồn cảm hứng của tôi!

Một người bạn khác, 21 tuổi, đi làm từ rất sớm, ra sách, độc lập, có chính kiến,… cũng là một tấm gương khác

Một người bạn khác nữa, 22 tuổi, như một đứa trẻ, chuyện gì cũng đùa đùa cợt cợt, chây ì và “siêu cao su”, cũng như cho rằng sự cao su của mình luôn là hợp lý.

Tôi, 21 tuổi, bắt đầu ra ngoài kiếm tiền, va chạm, “học làm người lớn”, đi tìm đam mê, chạy theo đam mê, nhưng niềm vui dần ngắn lại, nỗi buồn thêm dài hơn. Tôi dần không thích phô mình trước mạng ảo, ngừng than thở, ngừng đau khổ như một con bitch ảo tưởng. Một phần tôi cho rằng tôi cần mạnh mẽ, thật sự mạnh mẽ, không mạnh mẽ được chí ít cũng phải thể hiện mình mạnh mẽ. Và một phần tôi cho rằng dù ở đó cất tiếng thở dài, nào ai có quan tâm?

Nhưng tôi vẫn không hiểu mình đang trưởng thành hay vẫn đang là một đứa trẻ chơi trò trưởng thành đầy ấu trĩ. Tôi chỉ biết một điều, tôi muốn tuổi trẻ này thật có ích. Thành thật mà nói, tôi là người ít trải nghiệm đau thương. Tôi chưa thực sự đau đớn trong tình yêu lần nào, tôi có một gia đình “tương đối” trọn vẹn, dù thật ra nó cũng có những vấn đề riêng, tôi chưa trải qua drama bạn thân cướp bồ hay những thứ kịch tích đại loại vậy. Nên dù đôi khi tôi cảm thấy quá trình trưởng thành của tôi, giống nhiều người khác, có chút mùi vị đau đớn: đau đớn bởi những giấc mơ vỡ vụn, bởi màu hồng tan biến, bởi xám xịt xâm chiếm, bởi mông lung giữa dòng đời mình là ai, sẽ là ai…nhưng đa phần tôi cảm thấy cuộc sống mình may mắn. Và dù thế nào, quá trình trưởng thành này…tôi sẽ lưu giữ nó!!!

“Chuyện gặp phải, người gặp phải đều là người, là chuyện nên gặp”
One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.