Sep 9, 2018 · 1 min read
Viết nhân một ngày cảm thấy cuộc đời mình thật như cứt.
- Gia đình – có chăng gia đình luôn là nơi ta hướng về những lúc mệt mỏi hay .. là nơi khoảng cách và kí ức xưa cũ muốn xoá bỏ nhưng mãi mãi không thể để lại đằng sau.
. Một vết rạn dĩ nhiên không làm chiếc bình vỡ , nhưng chiếc bình cũng đâu còn như xưa
2. Bản thân – có chăng luôn khắc nghiệt với chính mình để rồi cái khắc nghiệt đó lan toả ra xung quanh. Mệt mỏi, trống rỗng, khô cằn, .. Cậu đang cố gắng vì điều gì vậy ?
Một kẻ không có mục tiêu không có đích đến thật chẳng khác gì người mù mò mẫm trong đêm tối để hi vọng tìm ra một ánh sáng le lói cuối con đường.. Vô vọng!
3. Bạn bè – có chăng họ vẫn luôn ở đó, nhưng thời gian và hai chữ trưởng thành đã khiến những đứa trẻ ngày nào không còn vô tư .. thời gian nó luôn là thứ cậu sợ hãi, vì nó lấy đi tất cả những gì cậu trân trọng..
