Nobu, Oliver Sacks, tôi và Tokyo

#readingthings #sueđọc

Hakkejima Sea Paradise, Yokohama, Kanagawa

Trên chuyến bay từ Hà Nội đến Doha, tôi đã nghiền xong cuốn “On The Move”, tự truyện gần cuối đời của Oliver Sacks. Đồng tính, thẳng thắn và là nhà y sĩ có tầm ảnh hưởng lớn trong ngành y học não bộ, ông có một cách viết ngấm vô cùng, cái cách viết không phô trương nhưng thể hiện độ tinh tường về mặt tri thức và sự lão luyện trong tư duy viết lách. Tôi ước một ngày mình cũng viết được như ông.

Lúc sống ở Tokyo tôi dành rất nhiều thời gian ở trên tàu. Tôi dành kha khá những khoản đó vào việc ngủ. Thời gian biểu dày đặc khiến tôi quần quật giữa đi làm, đi học, thi cử, và quan trọng hơn nữa là giữ cho mình một khoảng để đi giao lưu với bạn bè. Lúc mới vào làm việc, tôi làm quen với một anh hotelier nửa Nhật nửa Brazil, Nobu. Anh là người chan hoà, vô cùng cởi mở và anh nhìn thấy ở tôi điểm nào đó tương đồng vì sau đó chúng tôi trở nên thân thiết như hình với bóng. Anh giới thiệu cho tôi những nhân vật trong giới đồng tính của Nhật, trong đó có nhiều người gạo cội trong làng thời trang và giải trí.

Chúng tôi thường đi bar với nhau, tạt vào karaoke đến 8h sáng, về nhà và lăn ra ngủ đến 6h chiều. Nobu làm cuộc sống của tôi thêm vô cùng phong phú, đưa tôi đi những nơi độc đáo và ẩn mình sâu trong thành phố đông đúc ấy. Anh là một trong những người bạn vô giá mà tôi luôn trân trọng đến tận bây giờ. Sau khi tôi ở Nhật được gần 1 năm thì Nobu rời khỏi Nhật và đến Brazil để sinh sống và làm việc. Thực chất anh rời khỏi Tokyo để dứt khỏi một mối tình lâu năm khó khăn và gây tổn thương cho anh sâu sắc. Anh đã yêu một chàng trai 7 năm liền và cùng sinh sống với anh ta, chỉ để rồi nhiều lần bị lừa dối và ruồng bỏ.

Ngày Nobu đi tôi cảm thấy như Tokyo thay đổi. Bầu trời không còn trong mà hơi đục lại một chút. Cường độ đi chơi thâu đêm vô cùng có hại cho sức khoẻ của tôi giãn ra. Nobu và Oliver Sacks, hai người đàn ông đồng tính mà tôi yêu thích. Khi đọc hết cuốn memoir của Dr. Sacks, tôi lập tức viết xuống cho Nobu vài dòng vào điện thoại, rồi khi đặt chân đến Barcelona, viết lại vào một chiếc postcard.

“Năm nào tôi sẽ sang Sao Paolo gặp cậu được đây? Tôi vừa đọc xong tự truyện của Oliver Sacks. Ông ấy cũng vô tư, tò mò, đầy sức sống và tự do như cậu. Cũng thích thử những drugs mới giống cậu nữa. Tuy rằng cậu không phải là bác sĩ thiên tài, nhưng tôi thấy hai người hao hao nhau đó. Hy vọng cậu sống một cuộc sống có ý nghĩa và không quá tàn phá sức khoẻ.”

Nobu và tôi đã từng nói về chuyện sống với nhau đến già và có một cuộc sống thoải mái và không bao giờ bị cô đơn. Sau này khi đọc được những tâm tư của Oliver Sacks, tôi mới hiểu là Nobu cũng đi tìm một tình yêu đích thực, một người đàn ông hiểu mình, yêu thương mình và Nobu cũng muốn trọn đời được ở bên người đó, xây dựng một gia đình hạnh phúc. Lúc đó tôi vẫn còn quá trẻ con, tôi không thể tưởng tượng được rằng Nobu lại có những mong ước bình thường và giản dị đến vậy. Định hướng về giới tính không hề thay đổi những ý chí cơ bản của con người. Nobu, lúc gặp tôi đã 29 tuổi, không tỏ ra mình cần những sự ổn định ấy. Hẳn là anh ấy đã mệt mỏi với những chơi bời ngày qua ngày nhưng không có cách nào thoát ra khỏi vòng tròn luẩn quẩn liên hồi. Có thể vì thế anh ấy rời Tokyo.

Tôi cũng vì lý do ấy mà rời khỏi Tokyo đấy thôi. Từ khi cố định tại Hà Nội, bạn bè mới của tôi hầu như chỉ là những người tôi gặp trong sách. Nhưng đôi lúc trong sách tôi lại được gặp lại bạn cũ. Và lại được gợi nhớ những định kiến mình đã rũ bỏ được vì mình quen họ, những điều mình thông ra vì mình hiểu họ. Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai khi tôi không còn quá cẩn thận và bảo vệ những chi tiết về đời tư của mình, tôi sẽ kể lại những câu chuyện về một năm cùng nhau vượt qua những thăng trầm của tuổi trẻ với Nobu tại thành phố Đông Kinh hoa lệ. Hy vọng sẽ được gặp lại Nobu sớm.