#1 Habit

Hôm qua đi mua giày cho mẹ, sẽ không có gì để kể nếu như không vào cửa hàng quần áo bên cạnh cửa hàng giày, và không mua “thêm” một chiếc nhẫn.

Chẳng là vô tình đi vào một tổ-hợp-cửa-hàng, có bán quần áo, nhẫn, và kính. Lao thẳng vào hàng nhẫn mà không chớp mắt (lại tình cờ là một shop mình khá thích và mới like trên instagram). Tình cơ có một em nhẫn kiểu khá mới mẻ, đeo vào tay và quay ra hỏi mẹ:

  • Có đẹp không mẹ?
  • Đẹp, mua đi.
  • Con mua thật nhé?
  • Ừ mua.

Mua không chớp mắt. Nhưng vấn đề lại bắt đầu từ cái tính cầu toàn, cứng nhắc và khó hiểu của mình.

Từ năm cấp hai, mình đã bắt đầu đeo nhẫn ở ngón trỏ. Hồi đó thì cực kì hiếm người (con gái) đeo nhẫn ở ngón trỏ, chắc là vì trông hơi cá tính. Nhưng chả hiểu sao cả bàn tay thích nhất là đeo nhẫn ở ngón trỏ. Thế là mình đã đeo nhẫn ở ngón trỏ được khoảng hơn 13 năm. Thay bao nhiêu các thể loại nhẫn, mua đủ thứ nhẫn trên đời nhưng chỉ muốn mua những cái nào có thể đeo ở ngón trỏ đẹp. Mỗi lần tháo nhẫn ra, sờ vào ngón tay trỏ không có nhẫn thật khó chịu. Như một dạng cuồng tín, có đợt mình hứng lên không đeo nhẫn nữa, khoảng hai tháng gì đó và tự nhiên thấy mọi chuyện trở nên đen đúa kinh khủng, không chịu được lại đi tìm nhẫn để đeo vào. Đó là vấn đề số 1, vấn đề về thói quen.

Chiếc nhẫn hôm qua mua là một chiếc nhẫn kiểu dáng khá độc và lạ. Mẹ bảo mua vì “cho nó khác hẳn kiểu đi”. Thoạt nhiên đeo nhẫn lên tay (tất nhiên, là ngón trỏ) thì thấy nó rất là đẹp và bạn nhân viên bán hàng cũng bảo “trông khá hợp để đeo ngón trỏ đấy”. Lại được người mẹ bên cạnh cổ vũ nên quyết định mua. Nhưng ngay lúc trên xe thôi, nhìn xuống tay và thấy nó không-hề-hợp-lý để đeo vào ngón trỏ, chuyển sang ngón áp út thì đẹp hơn rất nhiều. Vấn đềthứ hai này (sự cầu toàn), kèm thêm vấn đề thứ nhất (thói quen) khiến mình rút ra rút vào đeo thử hai ngón rồi ngắm đi ngắm lại không biết bao nhiêu lần rồi…

Thực ra có một cách đơn giản để giải quyết vấn đề, chuyển nhẫn đó sang ngón áp út tay trái, đeo nhẫn ngón trỏ tay phảinhư bình thường là xong. Nhanh và đơn giản. Thế nhưng lại nảy sinh thêm một vấn đề (sự khó hiểu) đó là: không bao giờ mình đeo nhẫn vào ngón áp út tay trái nếu không phải là nhẫn đính hôn/nhẫn cưới. Ngày xưa đi học, các cặp đôi yêu nhau thường thích đeo nhẫn vào ngón áp út đấy, nhưng mình vô cùng ghét đeo nhẫn đôi, mà còn đeo nhẫn đôi vào ngón áp út nữa. Có thể có cả tỉ thứ đôi trên cõi đời với người yêu, nhưng cái thứ duy nhất mình không hề thích đó là nhẫn đôi. Quan điểm của mình là ngón tay ấy chỉ dành để đeo nhẫn cưới với chồng mà thôi. Là chồng mình thì mình mới đeo, còn lại người yêu thì không bao giờ đeo.

Nhờ có ba vấn đề trên mà mình nảy ra một cách giải quyết mới: đeo nhẫn mới mua vào ngón áp út tay phải, nhẫn cũ đeo ở ngón trỏ tay trái. Vấn đề (tạm thời) được giải quyết.

Nói là vấn đề tạm thời chưa được giải quyết vì thực sự mình không quen với việc đeo nhẫn ở ngón áp út, không quen với việc không có nhẫn ở ngón trỏ và không quen với việc đeo nhẫn ở ngón trỏ tay trái.

Mục đích của việc viết ra những dòng này là vì mình đang khó chịu với cách tạm giải quyết vấn đề củ a mình, và tự nhận thấy bản thân mình bị những thói quen ảnh hưởng quá nhiều. Có lẽ não mình hoạt động hơi phức tạp và khó hiểu, luôn luôn đặt mình vào trong tình trạng khó khăn khi giải quyết mẫu thuẫn của cá nhân — cái thứ mâu thuẫn khó giải quyết nhất trên cái trần đời này. Thôi chắc số khổ nó quen rồi, lại còn khổ do mình tự gây ra thì cố mà chịu thôi…

By the way, welcome to the first note on Medium : )