Câu chuyện bóng rổ năm đầu tiên ở cấp 3

Được ngày rảnh rỗi xin chia sẻ vắn tắt về câu chuyện bóng rổ của bản thân năm lớp 10. Đây là phần tiếp của “Kỉ niệm bóng rổ xưa Part 2

Sau hơn 1 năm mới bóng rổ từ hè năm lớp 8. Hành trình bóng rổ được bắt đầu khi lên môi trường cấp 3. Mọi thứ trở nên mới mẻ từ bạn bè, lớp học, giáo viên và đặc biệt hơn là sân bóng rổ Gia Thiều. Nhìn thấy các anh lớn chơi ở sân mà cảm giác thần tượng thêm chút ham muốn khát vọng sẽ có một ngày mình pro như thế hoặc hơn. Về nhà lại hăng hăng tập ngày tập đêm để mong tới ngày tuyển vào clb sẽ ko bị tạch. Sáng thì chạy, chiều rảnh thì ra sân bóng xem các anh lớn chơi. Số đỏ thì có hôm được gọi vào sân một lúc gọi là thay người hộ các anh. Và rồi cứ vậy khi đến một buổi chiều thứ 4, ngày tuyển quân vào clb bóng rổ. Danh sách đăng kí vào clb chắc phải tới gần 80 mạng. Cảm giác ngột ngạt khi chen vào chỉ để đọc tên đăng kí ;o. Rồi đến thời khắc test thể lực + dẫn bóng + ném phạt. Phần thi thể lực là chạy điền kinh bấm thời gian. Trước giờ vẫn tự tin về thể lực vì đã qua tu luyện nên vượt qua khá dễ dàng. Đến dẫn bóng thì có phần lo lắng vì khả năng của mình khá cùi mía. Cuối cùng ném phạt thì có phần run run, mặt lạnh lùng tập trung. Được ngày vào tay ném 4/5 quả vào. Xong buổi test là thở phào nhẹ nhõm luôn. Ngày hôm sau buổi test kết quả và danh sách đi đấu được đưa ra. Giây phút quan trọng đã tới, lên fb xem danh sách. Quả nhiên tên em đã may mắn lọt vào danh sách người trúng giải và được vào vòng trong. Tự nhủ với bản thân là cuối cùng cũng được vào tuyển đi đánh giải.

Từ ngày có tên trong danh sách. Quá trình tập luyện cho giải đấu đầu tiên bắt đầu. Mỗi buổi chiều t4 và cn anh em lại bắt đầu ra sân tập luyện. Mệt mỏi nhất hồi đấy là bài bù bảng. Nhớ mãi việc chạy bù bảng tới gần chỉ tiêu thì lại xịt và thế là lại chạy lại từ đầu. Chạy tới mỏi cả chân không muốn nhảy lên bù quả bóng vẫn phải tiếp tục.Đau đớn nhất hồi đấy là bài gập bụng, cứ đến phút giây đó là thôi xong về nhà không gập nổi người xuống được vì đau cơ. Rồi cuối buổi lại có bài chạy điền kinh quanh sân trường 10 vòng. Bụng nát chân mỏi, anh em thường làm vài vòng thì trốn đi uống nước free ở cuối hành lang. Nhớ hồi đó có sếp A lế có hôm đã làm 20 vòng. Phải nói là “VÃI CHƯỞNG” phục. Anh em đứt hết rồi mà sếp còn làm quả vượt chỉ tiêu ;<.

Và rồi cái giải đầu tiên của quãng đời học sinh đã tới. Trang phục năm đó của đội là màu đỏ. Mình chọn 15 là con số may mắn và biệt danh “Tạ” ghi trên áo. Bộ quần áo bóng rổ đầu tiên kẻ từ khi chơi, nhiều ý nghĩa và kỉ niệm. Sân thi đấu năm đó là tại đại học y hà nội. Lần đầu tiên khi đi vào sân đã bị cảm giác choáng ngợp trước sự cổ vũ của khán giả 2 bên khán đài. Tưởng như đã chuẩn bị và sẵn sàng nhưng vẫn cảm thấy rất lo lắng và hồi hộp. Khi tên mình được gọi lên trong 5 người đánh chính, dường như mọi thứ trở nên tươi sáng và tinh thần được lấy lại. Bước chân ra sân cũng có phần tự tin hơn vào bản thân. Điều bất ngờ là trận đấu hôm đó đội bạn chỉ có 4 người được ra sân thi đấu vì lý do áo đấu. Một trận đấu bóng rổ 5–4 tưởng trừng như vô cùng dễ dàng và nắm tới 90% thắng thì một cái kết buồn xảy đến. Chúng tôi hoàn toàn bị đối phương vùi dập về tinh thần. Mọi thứ trở nên quá hỗn loạn và dường như không gì có thể xoay chuyển tình thế. Tuy đánh 4 người nhưng chúng tôi bị dẫn điểm. Và khi cầu thủ thứ 5 đội họ xuất hiện cũng là lúc tinh thần của chúng tôi bị một áp lực lớn đè lên không thể vực dậy. Một trận thua nhục nhã và xấu hổ nhất từ trước tới giờ mà không ai trong sân có thể quên nổi. Với tôi mọi đó như một tảng đá lớn đè lên đầu khiến tôi không thể ngửng cao đầu bước ra. Những ngày sau đó cũng chả khấm khá là bao khi liên túc là những trận thua. Cả mùa giải trôi qua nhanh chóng kết quả không một trận thắng. Khi trận đấu cuối cùng kết thúc chỉ thấy những khuôn mặt buồn, những giọt nước mắt nuối tiếc. Phải chia sẻ thật rằng tôi đã chịu đựng để không khóc trong suốt lúc kết thúc trận đấu tới lúc nhận xét cuối cùng. Đến lúc đi về từng bước chân trở nên nặng nề, nghĩ về những trận thua, những điều mình làm trên sân đấu và những người kì vọng vào mình. Tất cả những áp lực đấy khiến bản thân tôi không thể bình tĩnh nổi. Kết quả là mặc kệ những người xung quanh tôi quỳ xuống, khóc thét và đập vào tim mình vì nó đang quá đau đớn. Cảm giác thất vọng vào bản thân, những suy nghĩ cứ vậy ủa vây khiến tôi không thể thở nổi. Đó có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôi được ném mùi vị thua cuộc thực sự là như nào. Hình ảnh đó quả thật là tồi tệ. Nhưng suy cho cùng nó lại là một bài học, một lời nhắc nhở và một liều thuốc kích thích cho bản thân khiến ta vượt qua được giới hạn của mình. Cũng từ đó mà thấm hơn câu nói “work hard or go home”. Và tạo ra bài học cho bản thân “ Có thể thua về điểm số nhưng đừng bao giờ để thua về tinh thần”. Hãy làm tất cả những gì bạn có thể, tới lúc đó dù có ra sao bạn cũng không phải hối hận.