Hôm nay là ngày thứ 19. Sáng thức dậy trong cái áo (kiểu áo váy, mình đoán vậy) rộng dài màu trắng, nó khiến mình cảm thấy chút an yên, chút tự tại, ha, và chút gì đó của phụ nữ trải qua thương đau, độc lập và tự do. Tôi thấy thích cảm giác này đấy, phải làm gì đó thật “ngầu”, ra vẻ an yên từng trải nào. Haha, tôi cười khoái trá với suy nghĩ của mình, rồi tôi búi tóc lên, đánh răng rửa mặt và ăn sáng. Còn chút bánh kem hôm sinh nhật ông anh, vài muỗng có dính socola, mùi vị socola dễ khiến tôi buồn ngủ (có ai vậy không, kể cả cafe và cacao??). Tôi vẫn còn muốn ăn thêm cái trứng ốp la nhưng tiếc trong tủ lạnh đã hết trứng mất rồi. Chẹp, tôi sẽ ăn món khác và chút nữa tôi sẽ đi ship đồ ra Hà Nội nữa.
 Trời ạ, cảm giác thật tuyệt. Bĩnh tĩnh hít sâu và gĩư tinh thần tuyệt vời như này cả ngày nào.
Fake it till you make it. ;) moah 😘

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.