Khi tôi viết những dòng này thì gần như mọi người đang ngon giấc cả rồi.
Chiều qua, sau khi viết vài dòng lên FB cá nhân, thì chị bạn đọc được, gọi điện và gặp mặt tôi nói chuyện. 
Chúng tôi đã nói rất nhiều với nhau, không biết chán. Chúng tôi nói về cuộc sống của nhau, đúng hơn là cách nghĩ của nhau về cuộc sống này, chân thành và cởi mở. Chúng tôi nhận ra có nhiều điểm chung giữa 2 chị em, và đều đã trải qua những nỗi buồn, những suy tư.

Tôi quen biết chị gần được 4 năm, khi tôi còn là một con nhỏ dở dở ương ương, tính khí thất thường, mặt lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác. Hồi đó, tôi có biết gì đâu, nhìn chị, tôi chỉ thấy chị có điều gì mạnh mẽ, quyết đoán, khiến tôi ngưỡng mộ quá. Mà có phải mình tôi đâu, nhiều người trong căn phòng hôm đó cũng ngưỡng mộ tính cách chị đấy thôi. Tôi chỉ nghĩ hẳn người ta đã phải trải qua những gì, để có được mạnh mẽ, dũng cảm, để có được nguồn năng lượng dồi dào đến vậy…Đến hôm nay, sau 2 năm tuột dốc đến thảm hại, tôi có một chút niềm tin vào bản thân mình, biết được giá trị của chính mình, thì chẳng cần biết đầy đủ tường tận những câu chuyện của chị tôi cũng có thể cảm nhận được cái điều đó, ở bên trong chị và tôi.
Chúng tôi gật đầu với nhau tâm đắc lắm, về một câu: “Bất hạnh là một tài sản” (câu này của Phan Việt), mà… ủa, tôi có bất hạnh đâu? Điều chúng tôi gật đầu ấy là, những gì chúng tôi đã trải qua, những nỗi buồn, sự thất vọng, tất cả đều là những giá trị chúng tôi may mắn có được và nhận ra. Tôi mừng lắm, tôi đã té, đã khóc, đã thảm hại, đã lạc lối, đã hoài nghi cay đắng về bản thân, nhưng hôm nay tôi vẫn ở đây, hiên ngang kể về câu chuyện của chính mình, và gặp được một người chị đáng mến, ngồi cùng tôi, chia sẻ với tôi cảm giác tự hào về những gì bản thân đã tự khám phá ra được. Tính đến nay, cả tôi và chị, đều chưa có được điều gì rực rỡ trong tay, nhưng không có nghĩa là chúng tôi không có gì, vì chúng tôi đã hiểu được cái gì là “cái gì” ấy, và chúng tôi mãn nguyện lắm, nhiêu vầy đủ rồi. Mấy tiếng nói chuyện vừa vặn lắm, không thừa cũng chẳng thiếu chút nào, đủ độ xã giao cần thiết để không làm ảnh hưởng đến nhau nhưng cũng vừa đủ mức thân tình để chúng tôi tiếp thêm sức mạnh cho nhau mà đi tiếp.
Trong cuộc sống thật lớn nhưng cũng thật chật chội này, khi những định kiến và những thứ máy móc chiếm hữu cuộc sống con người, thì ở đây vẫn có những người như chị, hiên ngang chống lại luật lệ, tự tìm đường đi cho bản thân mình, dù là chưa thấy được kết quả thì hẳn vẫn còn nhiều mông lung lắm…Tôi tự hào lắm vì có được những người bạn như thế, điều này thật sự quan trọng với tôi, vì nhiều lúc nản chí suy sụp thì tôi đã nhìn về phía họ mà vững tin hơn. Tuy không bước cùng nhau, nhưng ở một con đường khác cũng hướng về những giá trị đó, tôi vẫn có những người bạn đang “đi chung” với mình.
Có một câu mà tôi thích lắm: “Don’t follow what scare moves you, follow what love moves you.” Thật may thay, tôi đã biết được tình yêu đó là gì rồi, nó xứng đáng để tôi theo đuổi lắm… tình yêu cần nhiều lòng dũng cảm, “một khi đã biết được điều mình làm là đúng thì còn sợ gì em nhỉ?”.

Like what you read? Give From Thao a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.