Personal space

Gần đây, mình đang đọc một quyển sách về văn hóa, về tâm lý cực hay. Có một đoạn ngắn viết về personal space. Mỗi sáng thức dậy, mình lại ngơ ngác nhìn bản thân mình, nhìn quanh phòng, nhìn lại personal space. Rồi ra đường, cũng dòm lại xem có gì đó đang không ổn.Nhiều lúc, mình thấy nghẹt thở quá. Gần đây mình có nhu cầu đến những chỗ đông người, nhưng không ồn ào. Thỉnh thoảng, mình thấy vui vì đạt được như mình muốn. Thỉnh thoảng không, và mức năng lượng của mình bị giảm nếu ở môi trường xung quanh quá ồn ào, ngồi trong một nhóm trên 6 người, mình sẽ không thoải mái. Rồi mỗi lần về Dalat, mình khá mệt khi bố mẹ họ hàng luôn sát cánh quan tâm hỏi han học xong chưa, người yêu đâu,học xong ở SG hay về DL, bạn bè quen thân quen sơ lũ lượt hỏi bao giờ ra trường, đang làm gì, có apply chỗ abc không, có học này học kia, có 8 vạn điều gì đó không. Ở SG, ở chung phòng với bạn, mặc dù ít nói gì, nhưng thỉnh thoảng chỉ muốn ngủ một mình, nhưng khó. Và thế là 24/7 personal space của mọt người vô tình bị rất nhiều nười xam phạm. Mà từ những vô tình đó đã âm thầm tạo ra những cơn sóng stress, mà đôi lúc mình cũng méo hiểu nó đến từ đâu. Stress nối stresss, nhiều lúc mình lại nổi điên vì những chuyện nhỏ nhặt, nhiều lúc cũng thấy mình thú tính. Mỗi lần giận ai, bực ai, mình đã muốn la người đó té tát. Nhưng mình đã không la, không lớn tiếng, chỉ kiềm chế… Mà cứ tiết chế cái kiểu đó, làm mình cảm thấy không ổn. Một đứa nói nhiều như mình, mà cứ phải nuốt chữ vào trong thì bụng bự, uất hận vì bị đầy bụng vì chữ, câu từ, giận dữ cmnr. Đã thế dạo này mìnhcòn hay chửi bậy nữa. Hừm. Trời ơi, cái gì thế này!
Hồi trước, đọc cái gì ấy nhỉ, người ta bảo con người có 3 cái attunement layers. Lớp ngoài là hòa hợp với xã hội, lớp 2 là thiên nhiên, cái cuối là với inner. Khi mà stress, personal space nhỏ quá thì bỏ đi cái lớp ngoài cùng đi, đến chỗ nào đó hòa mình với thiên nhiên. Mình cũng đã làm như vậy rồi mà vẫn chưa có tác dụng. Gần cuối ngày, có vài chuyện không vui lắm xảy ra, mình lại nổi cáu với vài thứ. Và mình chỉ muốn vứt hết 2 cái lớp ngoài cùng, chỉ để lại cái inner của mình. Chỉ thế. Chỉ cần thế!

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.