Sáng 5/4/17

Sáng nay thức dậy, thấy trời âm u nên thở một hơi dài nói với mẹ một câu bâng quơ: “Trời gì đen thui, xấu quá mẹ ha”.

Mẹ lại chọc “Bồ thì không có, chó mèo cũng không mà lo cái gì”.

Mình cười tủm tỉm rồi trùm chăn, mở nhạc lên nghe. Sáng nay mình nghe mấy bài về mưa của Trung Quân hát. Bất chợt trong đầu mình nghĩ về Khánh- chàng trai đến từ cơn mưa. Mỗi lần nghĩ tới Khánh, tim mình lại chùng xuống. Cũng lâu rồi mình không nói chuyện, không gặp Khánh. Có lẽ là 2 năm rồi thì phải!?

Mình nhớ hồi đó đi chơi với Khánh, lúc nào cũng mưa. Hồi đó mình thấy mọi thứ đều đẹp khi 2 đứa đi cùng nhau, giữa cơn mưa rào ập xuống lúc nhá nhem, có người không quen biết mở cửa mời 2 đứa vào nhà, giúp mình mặc áo mưa.

Rồi hồi đó, vào ngày 12/5 xa lắc, mình cũng thấy có những điểm buồn khi 2 đứa đi chơi mừng sinh nhật Khánh về, định đi ăn vặt thì giữa những cơn mưa rào ấy bắt gặp cô bán hàng rong ngồi dầm mưa để che hàng khỏi ướt.

Cứ mỗi lần nghĩ về Khánh, về những lần mình từng đi giữa cơn mưa, lại chỉ mong sao cho đời sống này có nhiều điều tốt đẹp, bớt đi những điểm buồn.

Show your support

Clapping shows how much you appreciated From Thao’s story.