Ở mỗi nơi ta đi qua, chỉ dấu chân nên ở lại

Hồi xưa cái thời mới chập chững những bước chân đầu tiên rời bỏ Hà Nội để đi khám phá đất nước, khám phá thế gian, tớ cảm thấy sự xuất hiện của mình ở một nơi nào mới thật kì diệu, cảm giác bồi hồi xúc động lắm. Và nếu không ghi lại bằng hình ảnh thì thật cảm thấy vô cùng có lỗi với lịch sử đời mình. Tuy vậy cũng chỉ dừng ở mức chụp ảnh thôi, mười mấy tuổi đã có ý thức không động chạm đến thiên nhiên, di sản.

Cơ mà càng đi nhiều, cái thú vui chụp ảnh ấy càng nhạt phai, tớ chẳng còn thiết tha việc chụp lại bất cứ nơi đâu mình tới, chỉ ghi hình những khoảnh khắc thật sự tuyệt diệu để giới thiệu với bạn bè. Có bạn đi cùng một trip gần đây hỏi “Anh không chụp ảnh, check in hay up face à?” Ừ nhỉ, chợt nhận ra các bạn đang chụp ảnh cho nhau, seo phi ầm ầm, còn mình cứ tha thẩn hết góc này ngõ nọ để ý xem có những điều nho nhỏ thú vị nào không.

Bây giờ tớ thấy thỏa mãn với việc tận hưởng những hình ảnh nhìn thấy, những cảm xúc trải qua, cho mình thêm thời gian để gặm nhấm trải nghiệm ngay trước mắt mình, rơi vào trong tâm trạng mình. Tớ không muốn mất thời gian tìm góc hình đẹp, thay vào đó tớ tận dụng từng giây để sống với thời khắc đó.

Và rồi tớ đi, chỉ để lại dấu chân mình, và mang theo cảm xúc, kí ức cùng những câu chuyện kể trên blog cá nhân này hehehe

-The Rockie Dad-

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.