Nhà em đi Hàn Quốc — Part 2 ‘phẩy’ : Ăn gì, ở đâu, đi đâu, làm gì… có cần nghĩ kĩ trước khi đi?

(Không phải chuyện thông tin, chỉ là bàn tán ngoài lề thôi ^^)

Lại nói về tự túc, sự nghiệp ăn chơi tự thân vận động quả thật không đơn giản. Căng hơn (hoặc dễ hơn?!?) khi một mình mình phải (được) tự lên kế hoạch tự quyết định tất cả, thậm chí trước cả khi biết mình có đi nổi không. Chuyến này mình đặt vé khá sát ngày còn đỡ, có những chuyến đặt trước cả 6 tháng, 1 năm vẫn phải ngồi tính toán + tưởng tượng việc mình sẽ đi đâu làm gì trên cái đất ấy. Haiz… chưa kể còn chẳng có ông chồng đi cùng mà tham khảo ý kiến, càng không được chút đóng góp nào từ thành viên U60 và U1,6 tuổi trong đoàn.

Tất nhiên vẫn có những bạn đi lẻ, đi riêng không thích cầu toàn và căn ke quá nhiều, cứ xách người lên và đi thôi, đến đâu tính đến đó. Mình không phản đối mà thi thoảng cũng thích những chuyến đi ngẫu hứng như vậy. Sáng mở mắt ngủ dậy thấy muốn bỏ trốn khỏi thành phố, là đi. Ra ga chọn một điểm dừng bất kì, là đến. Nghe vẻ phiêu lưu nhưng kì thực mình nghĩ kĩ năng quan trọng hơn kiến thức. Có nhiều cách để xoay sở và thích nghi với một địa chỉ hoàn toàn xa lạ, không nhất thiết phải găm thật nhiều thật nhiều thông tin mới yên tâm lên đường được. Mọi thứ đều có thể hỏi và học, ngay trên chính cuộc hành trình của mình. Va vấp cũng là chuyện bình thường không thể tránh khỏi. Chỉ trừ những chuyện liên quan đến sinh mạng, giấy tờ là nhất thiết phải cẩn thận với những quy tắc tối thiểu luôn cần tuân theo, thì những lỡ độ đường, vào nhầm quán ăn hơi dở một chút hay lên nhầm một chuyến tàu, đều là những thứ dễ gặp và (hãy) dễ bỏ qua :)

Nói là nói vậy (haiz, hơi thở dài…), bản tính con người thì khó đổi. Mình gần như lớn lên trong môi trường quân đội được thiết lập bởi ông cụ thân sinh là bác sĩ quân y và duy trì bởi bà cụ tuy nghề nghiệp không liên quan nhưng kỉ luật hà khắc còn hơn thủ trưởng đơn vị. Mọi thứ đều phải quy củ, ngăn nắp, có kế hoạch và tốt nhất là đừng nằm ngoài kế hoạch. Quan điểm của các cụ là khi chuẩn bị mọi thứ rõ ràng rành mạch rồi thì nguy cơ rủi ro sẽ được giảm thiểu đến mức tối đa. Well, cầu toàn là một căn bệnh (thật đấy) và đôi khi làm mất đi rất nhiều cảm hứng nhưng, lại nhưng, sống quen với nó rồi thì thấy nó cứ tự nhiên như lẽ phải vậy. Mình sẽ rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ khi deadline đến gần và chưa việc nào vào với việc nào. Đồng thời sự căng thẳng ý cũng như chất adrenalin tăng cao trong máu khiến cường độ hoạt động tăng hơn hẳn. Nói chung, mỗi một chuyến đi dù ngắn hay dài ngày, dù đông hay ít người cũng đều khiến mình trở nên phấn khích vì cảm giác “ah, lại sắp được căng thẳng đây” :P Sự chuẩn bị có khi còn hấp dẫn hơn chính bản thân chuyến đi ấy, và với mình đấy cũng là một niềm vui.

Tạm để dành chuyện về những đêm vật vã tìm thông tin, chọn khách sạn, ở đâu tiện đi lại, đi đâu ngày nào cho đỡ vòng vèo… Hàn Quốc với mình ban đầu không hẳn là hấp dẫn. Mình qua cái tuổi thần tượng hú hét lên vì một anh diễn viên đẹp trai hay một bộ phim tình cảm lãng mạn rồi. Mà ngoài mấy thứ “đặc sản” nổi tiếng ấy thì Hàn Quốc có gì đâu? Nhưng mà không phải nhé, bỏ thời gian ra để thiết lập một lịch trình chi tiết cho chuyến đi mới thấy Hàn Quốc, ah mà Seoul nói riêng thôi là một “biển” văn hóa đa dạng đặc sắc và rực rỡ đủ màu. Không so sánh với nơi nào mà bản thân những cảnh vật, món ăn, tập tục, hoạt động nơi đây thôi đã đủ hấp dẫn lắm rồi. Mình cứ phải cân nhắc mãi nên chọn cái nào bỏ cái nào trong hàng loạt những điểm ngắm mùa thu đẹp nhất, con đường đi bộ lãng mạn nhất, phố mua sắm nhộn nhịp nhất, quán ăn ngon nhất và hàng loạt những hoạt động đặc trưng chỉ có thể tìm thấy ở nơi này… Nghĩ đến thôi mà đã háo hức quá rồi.

Vậy thì sao nhỉ? Cứ đi thôi với một chút vốn liếng về những điều đẹp đẽ, những ghi chú “cẩn tắc bất áy náy”, một vài mẹo nhỏ cho mỗi điểm đến và nhất là một tâm hồn rộng mở — thật AQ vào nhé — “ăn chơi ngại gì mưa rơi” để sẵn sàng va vấp và gói ghém về vài mớ trải nghiệm. Giàu có là đây mà hạnh phúc cũng là đây chứ đâu, nhỉ ^^

- Mẹ Mũm, viết vội trước giờ bay -

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.