Three little birds

Mình vừa trải qua những giây phút khó hiểu nhât cuộc đời.
Chẳng là quanh khu mình ở tại Siem Reap ko có taxi hay tuk tuk nên mình phải gọi 1 bác xe ôm. Và đây là diễn biến hội thoại:

Mình: hê lô, hau mắt tu e pót?

Bác xe ôm: leng meng blxc(*&%₫)(?-\???

Mình: tu dờ e pót, hau mắt??

Bxo: ¥$[><]=-~]$ sray sra svay prea blahh

M: nâu khơ me, ing lích ing lích

Bxo: &₫@fshskd ¥€$^]{}

M: Ing lích ing lích pờ lít

Bxo: @#₫%&*())- sau một hồi cố dạy mình tiếng Khmer bất thành, bác đã nghĩ ra 1 cách rất hay đó là: dơ 2 ngón tay lên. Àhhhhhhh, ok tu đô la. ok go!!!
Thế xong mình lên xe, bác ý vung tay sang phía trái chỉ chỉ, ý là “đi đường này hả?” Ơ vãi chồ??!! Bác là thổ địa hay tui là thổ địa?? Mình gật gật cho có chứ biết mẹ gì đường xá ở đây.
Thế xong đang đi trên đường thẳng chẳng có chỗ rẽ bác ý lại vung tay chỉ chỉ về phía trc rồi quay lại nhìn mình ý là đi thẳng tiếp hả?? Ơ vãi chưởng??!! Bác là thổ địa hay tui thổ địa?
Thế lại xong đến 1 đoạn có lối rẽ phải bác lại vung tay ý hỏi “Rẽ phải hả”??? Đcm bực mình vãi đái, ko lẽ bảo ko phải. Lúc này chỉ sợ bố ý ko hiểu e pót là cái mẹ gì, lại đưa mình đến chỗ Pôn Pốt thì vãi tè.
Thế xong mình cũng nghĩ ra một cách rất hay, mình vào mạng (may mà vẫn còn 3G), sợt cmn hình cái máy bay xong cho bác xem. Bác cười rất tươi, giơ ngón cái lên kiểu như “à ok biết rồi, chuẩn kẹo đường rồi”
Túm lại là mình đíu hiểu ý bác vung tay là gì nữa :|

-Rockie Dad-