Tại sao tôi lại là con gái?
Nói ra những điều này nghe có vẻ thiển cận, và đương nhiên tôi cũng biết làm con trai cũng có nỗi khổ riêng, nhưng có nỗi khổ nào thấu nổi phận kiếp đàn bà?
Nếu làm con trai rồi, tôi có thể ăn thô nói tục khi cần mà không sợ bị người ta mắng “con gái con đứa, hở mồm là chửi bậy, cục súc!”. Tôi không thích những anh con trai chửi bậy quá nhiều, nhưng có lẽ đôi khi ức chế quá, chúng ta vẫn phải rít câu chửi qua kẽ răng như nhả khói điếu thuốc lào để không tự khiến bản thân phát điên, phải không?
Tôi trong số những đứa con gái Việt Nam thuộc hàng “cao quá”, nên đôi khi tôi không thể tỏ ra nữ tính được, cũng không thể tự tin quá vì luôn có cảm giác mình đang phơi bày bản thân trước mọi người, cảm thấy như là tâm điểm của sự soi mói, nhìn nhận từ cách đặt tay đến dáng đi, tiếng cười. Và điều đó khiến tôi đôi khi chỉ muốn chặt bớt đôi chân đi để chìm lẫn vào đám đông.
Có lẽ khi làm con trai, tôi muốn cao bao nhiêu đều có thể, càng cao càng tốt, trong khi ở cái thân xác của một đứa con gái, tôi lại luôn canh cánh chuyện bạn trai thấp hơn mình. Tôi không thể chấp nhận được việc mình phải cúi mắt xuống nhìn kẻ sóng vai mang nhãn hiệu “bạn trai của tôi”, dù là nghĩa đen hay nghĩa bóng.
Là con gái Việt Nam, bạn không thể mạnh mẽ quá, đó là điều khiến tôi cảm thấy buồn nhất khi trở thành công dân đủ tuổi lao động của đất nước này. Con gái nên mềm yếu, biết nũng nịu, biết dựa vào người khác phái, không nên tự mình bê nước, không nên tự mình sửa quạt trần, không nên tự mình kê bàn ghế, xách đồ,… họ mặc định đó là việc của con trai, và con gái mạnh mẽ thì không có người yêu? Vì yêu một cô gái mạnh mẽ độc lập sẽ khiến cho người đàn ông không thể hiện được sự nam tính bằng cách che chở cô bạn gái của mình. Khi biết những điều này, tôi cảm thấy rất buồn cười, buồn cười đến mức ngã ra ghế và thấy thật trớ trêu cho cả đàn ông và đàn bà, khi họ quanh quẩn, tự gán những thứ trách nhiệm vô cớ không dành riêng cho họ lên người. Và rồi họ đổ lỗi cho nhau: đàn bà đanh đá, chua ngoa, tính tình như đàn ông, và đàn ông ẻo lả, không ga lăng, dưỡn dẹo như đàn bà.
Là con gái, tôi không thể ra ngoài buổi đêm vì khả năng sẽ bị những thằng đồi bại hãm hiếp, hay cưới giật trấn lột tài sản, vì tôi luôn được dạy phái nữ yếu hơn phái nam và luôn thua trong mọi cuộc chiến sức lực. Tôi không thể lên taxi vì chúng có thể thông đồng với cướp trấn lột, tôi không thể đi xe ôm vì chúng sẽ bắt cóc tôi ngay bất cứ lúc nào, và tôi càng không nên đi phương tiện cá nhân như xe máy, vì sẽ bị bọn qua đường trêu chọc, và tệ hơn thế nữa.
Là con gái, tôi tự mang trong mình trách nhiệm giữ lấy cái màng trinh không tồn tại, đem sự trong trắng trao cho người chồng tương lai của mình, dù cho đối phương có quan hệ bừa bãi đến mức nhiễm HIV đi chăng nữa.
Là con gái, tôi không thể tô son đậm, mang vẻ mặt lạnh lùng, vì họ cho rằng tôi chảnh, tôi chua ngoa, tôi khó tính, tôi coi sự nghiệp hàng đầu, dẫu đằng sau mọi thứ lại chỉ là tôi hay cười, tôi thích nắm tay người con trai tôi yêu và thèm được khoác chiếc váy trắng tinh khôi đến phát điên.
Là con gái, tôi không nên một thân một mình sống bên ngoài, vì nó cũng như đi một mình giữa đêm khuya, có thể một mai sớm dậy, người ta mở bật cửa phòng tôi và tất cả còn lại chỉ là cái xác lạnh.
Là con gái, tôi không nên công khai tỏ tình anh chàng mình thích vì đó là không giữ kẽ, tôi không nên để mặt mộc khi đi xin việc vì đó là thiếu tôn trọng đối với nhà tuyển dụng, tôi không nên mặc những chiếc áo quá rộng, đi những đôi giày thể thao quá to vì nó làm tôi không nữ tính,…
Là đàn bà, tôi phải chịu hành kinh mỗi tháng, đau lưng, đau bụng, máu thấm ra quần, tốn tiền mua pat, ô uế, không được đi đến những nơi linh thiêng, không thể đi chơi vì máu chảy quá nhiều.
Là đàn bà, tôi phải nuôi mình và nuôi con từ khi nó chỉ là một cái phôi bé xíu từ từ bám rễ nơi cổ tử cung, đến khi vất vả vượt cạn để cho nó sự sống, ngày ngày đầu bù tóc rối chăm nó nên người, chăm đến tàn phai nhan sắc, mỡ bụng cứ dày dần, son chẳng bao giờ tô, tóc không kịp gội vì con khóc dữ quá, quần áo bám đầy mùi chớ và vệt ố vàng… trong khi người đàn ông của tôi lại sáng láng đi làm, về cơm canh đợi sẵn, và con cũng đã sạch sẽ ngoan ngoãn đợi bố ẵm vào lòng.
Là đàn bà, tôi luôn lo ngay ngáy chồng ra ngoài ngoại tình, nếu bị đánh cũng chỉ câm mồm chịu đựng, nếu cãi nhau với chồng thì đóng cửa bưng mặt khóc, con dạy không nên thì lỗi tại mẹ, con học ngoan thì giống bố năm xưa, có lí nào lại thế…
Đàn bà số khổ, nào có sai…
h�E�0�hnj