Chí Phèo thời hiện đại
22–07–2017
Cân nhắc trước khi đọc vì trích nguyên văn có vài từ ngữ thô tục. Mong mọi người thông cảm.
Sáng nay đi trên đường gặp chí Phèo. Đây người cũ nhưng cảnh xưa không còn.
Chí Phèo năm xưa mặt mũi bợn trợn, hoa sẹo la liệt, đầu tóc trọc lốc, tay đi cầm theo chai rượu để quên hết sự đời. Còn giờ anh ta đã khác xưa, khác quá nhiều , biết tu thân, dưỡng tính, đã cai rượu (cũng chả biết vì tay hắn đâu có chai rượu nào) và quan trọng là có xe máy đi.
Lần này anh không chửi bá Kiến cũng chẳng phải làng Vũ Đại, vì những thứ ấy nay đâu còn. Chế độ phong kiến nay đâu còn, đâu còn đâu. Thay vào đấy hắn chửi cộng sản, chửi cả Bắc Kỳ: “Đ*t mẹ cộng sản. Đ*t mẹ bọn Bắc Kỳ, li*m l*n cho cộng sản…”. Có thể thấy chí Phèo đã gan to hơn xưa, ý thức hơn xưa, dám đối đầu với một thế lực to lớn, không còn là cái làng Vũ Đại nhỏ bé, không phải là cụ Bá Kiến bé tí teo mà là cả cộng sản, cả Bắc Kỳ.
Các cụ nói chớ có sai: “Hậu sinh khả uý”. Hay lắm.
Mình cũng chỉ là nhân trong thiên hạ. Thân phận thấp bé nào dám to tiếng. Nhưng kiểu thấy chuyện bất bình chẳng tha, gõ vài chữ thêu hoa dệt lụa.
Căn bản là đụng chạm nhau, đang đi trên đường, dừng đèn đỏ ở ngay gần cầu “Công Lý”, đúng kiểu thiên thời địa lợi nhưng nhân không hòa, nghe xa xa như bức xúc chuyện tiền nong không trả nhau nên chửi nhau qua điện thoại. À há, lại gần thì chả phải, “Đ*t mẹ, xả lũ làm l*`n gì” — ô thế chắc mấy ông lớn xả lũ anh hưởng tới vụ mùa nhà ông, dòng họ ông hay là cả “đất nước” ông, thiệt tình nước ta nên có những người quan tâm đến đại cục như vậy mới có thể “sánh vai với cường quốc năm châu” — đúng kiểu “tu thân — tề gia — trị quốc — bình thiên hạ” mà Khổng Tử xưa đã dạy.
Đến cái đoạn: “Đ*t mẹ cộng sản. Đ*t mẹ bọn Bắc Kỳ, li*m l*n cho cộng sản…”. Nghe như sát muối vào con tim nhỏ bé. Trong thâm tâm vẫn ý thức ba mẹ mình gốc là người Bắc, bản thân mình cũng đang nói giọng Bắc, mình sinh ra và lớn lên ở Gia Lai, sáng dậy sớm ngắm chim bay ngang trời, trưa vào rừng đào củ mì, chặt trộm mía với hái hoa quả vặt, chiều chiều tối tối lại xuống sông xuống suối bắt tôm bắt cá, bắt cả “trai” (đoạn này buffer hơi quá ahihi). Hai chữ Bắc Kỳ làm mình suy nghĩ cả dọc đường, nếu là mẹ mẹ sẽ dặn không nên giữ tạp niệm trong người, mình cũng nghe lời lắm nên khuôn mặt giờ vẫn hiện hai chữ thơ ngây.
Lúc ấy ai cũng quay lại nhìn vì hắn chửi đổng rất to, chửi to lắm, tưởng ai đào mả nhà hắn lên chứ, mình thì không dám quay đầu lại nhìn vì nhỡ hắn ăn vạ mình thì sao, nào dám mặc dù cách nhau cũng chỉ 30 cm. Trong tình cảnh đó thì bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Bản thân mình nhát lắm, mấy phim ma phim kinh dị dám xem chứ bảo ra đời là vãi cả đ*i chứ chẳng đùa.
Thế thôi, căn bản là mình chưa làm được gì cho đời, nhất là cho mẹ, nên chưa dám nói lên quan điểm cá nhân về chuyện chính sự. Ngày xưa người ta ăn củ mì nói chuyện “Nga với Mỹ”, giờ người ta ăn sang hơn, đã có cơm gà sườn non nhưng vẫn nói chuyện “Nga với Mỹ”.
Vậy không biết tối nay hắn ăn gì, không biếThị Nở dạo này có còn nấu cho hắn bát cháo hành không nữa hay là cháo cá hồi.
Xin cho ít lời hỏi thăm Thị.
— — — — — — -Hết — — — — — — —
