Chỉ còn những mùa nhớ

Góc phố này nơi mình quen nhau 
có những chiều mưa rơi ướt vai 
có những lần mình hẹn ngày mai 
hẹn yêu mãi hẹn chung lối đi…

Có một lần anh chẳng qua nữa 
cứ thế xa… xa mãi nơi em, 
để những mùa nhuộm màu thương nhớ 
phố xa xôi đã vãng người qua…

Còn lại anh còn bao yêu thương 
nơi góc phố bóng em xa mờ 
và con tim anh dành nơi ai 
là bờ vai là màu tóc rối…

Mùa thu sang hàng cây xao xác 
lá rơi đầy đã qua ngày xanh 
ngược thời gian ngược về quá khứ 
có trái tim đã hóa vụn vỡ…

Chắc bây giờ nơi này yên ấm 
nếu như a không nói cách xa 
để những mùa nhuộm màu thương nhớ 
phố xa xôi đã vãn người qua

Like what you read? Give Cẩm Minh a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.