Thấy thương cho mình

Mình thấy thương chính mình, dẫu biết rằng giai đoạn này là thử thách chông gai, sẽ không ai có thể giúp được mình ngoài chính bản thân mình, mọi sự để phải tự và tự túc, đến mức mà mình cảm thấy lạc lõng giữa cái thành phố đông dân nhất này, mình cảm thấy đơn côi giữa một thế giới đang kết nối, nụ cười có tươi tắn được lâu trên khóe môi đâu, khi mà tâm trí lúc nào cũng phải căng như giây đàn để cày cuốc, rèn luyện quên mình dẫu thân này đau mỏi, giấc ngủ có mấy khi được bình yên và an lành đâu, khi mà nằm xuống là thân bất động nhưng tâm vẫn cứ mải miết nghĩ suy, rồi trăn trở thân mình hết trái phải ngả nghiêng, dẫu biết rằng con đường này bao la vận hội, vẫn biết rằng lựa chọn này tuy gian nan vất vả ban đầu, nhưng mai sau sẽ cười an nhiên. Nhưng thật sự thấy thương thay cái thân này.