Luôn là vậy. Luôn dậm châm tại chỗ. Là tôi.

Mọi thứ tệ hơn tôi nghĩ.

Và sau những cuộc nói chuyện chúng lại trở nên tệ hơn, gấp vài chục lần.

Tôi nên bắt đầu từ đâu? Ờm, có vẻ là quãng thời gian trung học cơ sở mà tôi không muốn nhớ lại. Sau khi thoát khỏi tiểu học với những câu chuyện tè dầm và ngã gãy răng, tôi thi vào Đoàn Thị Điểm thừa đến bốn điểm – lần đầu và cũng là lần cuối tôi học chăm đến thế.

Đôi khi tôi tự hỏi nếu mình ngày đó không rời khỏi Đoàn Thị Điểm quay trở về Xuân Đỉnh học, phải chăng tương lai tôi sẽ tươi sáng hơn? Nhưng dù sao mọi thứ vẫn sẽ chẳng đi đến đâu vì vấn đề tài chính, đối với một gia đình có đến ba đứa con, chưa bao giờ là dễ giải quyết. Ừ, vậy là tôi trở về Xuân Đỉnh, bắt đầu quãng thời gian lêu lổng hai năm của cuộc đời mình.

Hai năm đó, tôi sống như một kẻ bất tài của xã hội. Trốn học, bùng tiết, yêu đương nhăng nhít, tự mãn, chửi bậy, sai đồng phục, phạm quy, trộm tiền, mua quà vặt, lội ao sen… Không phải con đầu gấu vì nếu bị dọa đánh tôi vẫn sẽ sợ đến khóc tu tu, nhưng nhìn chung vẫn chỉ là một đứa con gái vô dụng! Và tất cả những việc đó bố mẹ tôi đều chẳng hề hay biết, gớm chưa! Chà, cũng là một vài chiến tích khá hay ho, hay ho hơn chuyện trốn mẹ leo cây nhãn chìa ra bờ sông giữa trưa hè những khi còn nhỏ.

Hai năm đầu của tôi, ngớ ngẩn và đầy sự ảo tưởng, và rồi bị dập tắt khi mối tình chim chuột lớp bảy kết thúc. Tôi vào guồng học, không chăm như trước, nhưng cũng xem như là khá khẩm. Và tôi luyện thi Chuyên Ngữ, bước vào một môi trường mới của những kẻ giỏi hơn mình, xuất sắc hơn mình, chăm chỉ hơn mình, quyết tâm hơn mình. Đó là lúc tôi nhận ra con người tệ hại của bản thân.

Thay vì việc vực dậy và thành công như bao kẻ khác, tôi điên cuồng chìm sâu vào trong bể dầu của sự tự ti, còng lưng vác cái vỏ dốt nát lang thang khắp nơi, có những đêm vì lo sợ mà bật dậy khóc. Tôi mất đi cái nhiệt thành của thời nhỏ, bỏ quên mọi vui thú rồ dại của hai năm trước và cùng chìm vào lo lâu vô vọng.

Ừ, và tôi lên trung học phổ thông, lại một quãng thời gian nữa mà tôi chẳng muốn nhớ đến.

Khi bước chân vào trường, lòng tự tin của tôi đã về con số âm mất rồi. Tôi mang theo cái vẻ rụt rè khép kín, âm thầm lặng lẽ, nhan sắc hạng còi, lực học hạng yếu, khả năng giao tiếp cùng độ sâu với sự tự ti. Tôi mờ nhạt và chìm nghỉm, tôi chấp nhận số phận, ngu ngơ và bị lãng quên.

Ừ, tôi đã có một quãng thời gian như vậy đấy!

Huy hoàng ở đâu khi tôi chẳng còn là tôi nữa, đáng nhớ ở đâu khi mọi ký ức đều chỉ là những vệt hằn lâu ngày sẽ hết. Tôi quẩn quanh trong những suy nghĩ của riêng mình, tôi không yêu bản thân, tôi coi rẻ mình, và tôi nghĩ thế giới xung quanh cũng vậy, rẻ rúng tôi.

Tôi lại ngồi trên sân thượng mà khóc, vì tôi không dám khóc trong phòng, sợ bố mẹ nghe thấy. Mười hai giờ đêm tôi ngồi trên lan can, đã từng nghĩ nếu tôi nhảy xuống thì sẽ ra sao, tan xương nát thịt thì tốt, nhưng què cụt tàn phế thì thật là thảm hại, mang cái danh tự tử không thành mà thêm bệnh tật.

Ừ, tôi hèn. Đã không cố gắng lại còn chẳng có gan mà tự tử, sống trong cuộc đời thì nhụt chí, nhưng bảo chết lại sợ sệt.

Phải chăng trong tương lai, khi đọc đến những dòng này, tôi sẽ phá lên tự cười vào cái con người của tôi bây giờ?

Và tương lai ấy, tôi sẽ thành công hay thất bại?

Tôi chẳng trách móc ai quá nhiều, chỉ trách móc chính mình đã để lỡ, lãng quên, vứt bỏ mọi cơ hội mà ông trời cho, cũng gạt phứt mọi điều tốt đẹp đến với mình. Mọi việc đã có thể khác, nên khác…

Khác thế nào? Khác ra sao? Tôi lại đang dở dang, phải vậy không?

Tôi đang làm gì vậy?

Tôi không biết.

Tôi…

Mọi người nghĩ là tôi không tệ như thế đâu, rằng tôi ổn, tôi giỏi, tôi khác biệt, tôi cố gắng, tôi thay đổi. Nhưng không…

Chẳng ai đánh giá đúng bản thân bằng chính mình. Và tôi biết tôi đang thất bại.

Nhưng tôi nên làm thế nào để thoát khỏi nó?

Ôi đừng thế nữa chứ, đã bao lần lạc lối rồi…

Ôi…

Hà Nội, mười sáu tháng ba, mưa tầm mưa tã…