Quắn Quéo

2016 là một năm kỳ lạ.

Lần đầu tiên trong hơn mười chín năm cuộc đời tôi hiểu cái ý nghĩa của tên mình. Thấy mẹ kể là đẻ đứa con gái thứ hai, mọi người kêu giời, bố tôi lại bảo: “Con trai hay con gái thì bố đều thương”, vì thế mà tôi tên là Thương. Giờ mỗi lần nghĩ tới chuyện này là tôi lại cười thầm.

Được bữa ngồi ăn hàng ăn quán của người quen, thấy chị bày đầy một bàn lì xì thì hứng chí ra làm một lô đủ các thể loại hình thù mang về. Mẹ tôi chửi là đã làm ra tiền đâu mà mừng mới chả mọt, tôi chỉ cười bảo mua về cho mẹ dùng ké, thực ra là tôi thấy thèm cái mùi Tết. Trời càng trở lạnh thì càng thèm. Tết năm nay tôi lười đi sắm, tiền lương về tay là cạn, chẳng dám mở mồm hỏi xin ăn xin tiêu, chút cái màu đo đỏ này trông thế mà vui mắt ra phết.

Tôi đã từng nghĩ 2015 là năm bước ngoặt của tôi, rằng đỗ đại học, thoát khỏi cái lồng son mà hình bóng của tôi trong nó vô cùng mờ nhạt, để bỏ quên cái bản thân cũ kĩ mà mở ra một con người mới, ấy vậy là tốt. Nhưng nhìn ngày và đêm dần trôi, khi bố tôi sắp đủ một Hội và quyết định giải tán mọi công việc để làm một “ông già nhàn rỗi”, tôi mới ý thức được 2016 quan trọng thế nào. Nó là khúc quặt của mọi thứ, gia đình, bạn bè, học hành, hoạt động và công việc.

Và 2016 là năm tôi biết và học cách trân trọng.

Sau khi vung như rác những đồng tiền mà chính bản thân vật vã kiếm được rồi lại nhấm nháp chạy vạy cố sống nốt nửa tháng còn lại, tôi bỗng thấm thía cái điều mà mình tưởng đã hiểu từ lâu, rằng: kiếm tiền thì dễ, tiêu tiền mới khó. Và mặc dù chẳng rút ra bài học gì cho cái mớ tài chính không ổn định này, tôi vẫn, theo một cách mờ nhạt nào đó, hiểu được giá trị của đồng tiền trong cái xã hội mà tôi đang sống.

Bốn ngày mưa vừa qua là bốn ngày địa ngục của tôi, khi trời lạnh, điện mất, mạng tắc tị, và tôi nhận ra cuộc sống mà tôi đang có, những vật chất mà tôi lãng phí hàng ngày, những mối quan hệ tưởng như vẫn luôn bền vững như thế, chợt đứt phựt và cô lập bản thân mình. Nhưng trong cái cô lập ấy, tôi lại nhận được sợi dây gia đình mà tôi coi thường, lặng lẽ lộ ra dưới bộ phim lãng xẹt và bài học mà tôi giảng giải cho cậu em của mình. Cái ông bà tôi thiếu, cái bố mẹ tôi thiếu, cái tôi và em trai tôi thiếu. Sau khi mưa tạnh và điện được nối lại, mọi thứ quay trở về quỹ đạo ban đầu, nhưng vẫn có cái gì đó thay đổi, ừm, cũng kha khá.

Có một quãng, gia đình tôi khủng hoảng kinh khiếp. Bố tôi vì công việc mà mất ngủ hằng đêm, phải nhờ đến thuốc để chợp nổi đôi mắt, có khi còn đi dọc Võ Chí Công giữa khuya vắng để thả lỏng lại dây thần kinh căng như sợi đàn. Mẹ tôi gánh cả áp lực tài chính lẫn trọng trách động viên bố tôi, mẹ từng vừa nấu ăn vừa kêu rằng: “Tao khổ sở, hẫng hụt vô cùng!”. Và tôi chợt hoang mang tại sao mọi thứ lại đi đến bước này, chẳng nhẽ đã kết thúc rồi? Kết thúc của cái gì tôi không rõ, giống như biết trước rằng mình sớm muộn sẽ rơi xuống vách đá, nhưng vì màn sương dày đặc phủ lấy mắt mà không đoán được khoảnh khắc ấy sẽ là khi nào. Và khi sương tan rồi, khi cây cầu gãy bắc ngang vực bỗng được nối lại dù chắp vá nhằng nhịt, tôi chỉ muốn ngã nhào trong sự nhẹ nhõm.

Chưa bao giờ tôi mong được trân trọng từng thứ nhỏ nhất đến thế.

Trân trọng, bằng cách nói cảm ơn và xin lỗi. Tôi bắt đầu viết câu cảm ơn vào cuối thư dù bên trên mình chẳng yêu cầu gì, đôi lúc đắn đo việc mình cảm ơn quá nhiều có làm người khác khó chịu không. Ngày bé tôi hay chạy đông chạy tây, gặp ai cũng chào, một lát sau trở về lại chào, đi đâu đó rồi quay về cũng chào, chào đến mức người ta mắng vì phải “ừ” tôi nhiều quá. Và xin lỗi, cúi đầu không phải là khúm núm, đơn giản chỉ là tôi muốn chịu trách nhiệm, dẫu nhỏ hay là lớn.

Trong một vài khoảnh khắc, khi tôi đủ nhạy cảm để nhận ra mối quan hệ của mình đang tụt dốc theo một hướng nào đó, dù rất nhẹ thôi, nhưng cũng sẽ khiến tôi nhảy dựng lên vì hoảng sợ. Tôi không phải là kẻ khi cần mới nhớ đến, nhưng cũng chẳng phải là người có thể tán phét được lâu dài. Tôi thích nghe họ kể chuyện, và gật đầu hay “ừ” một tiếng để thể hiện cho họ thấy là tôi đang nghe. Tôi kể không hay, có lẽ một phần là bởi không đủ tự tin, nhưng chắc chắn phần còn lại là bởi tôi thích nghe giọng của mọi người, nghe cả những chuyển động xung quanh mình, và tìm tòi? Chắc thế!

Tôi luôn có cảm giác phải bù đắp cho những người mà mình coi là quan trọng, dù đôi khi lỗi lầm không đáng kể của mình đã được họ bỏ qua chóng vánh. Và tôi thấy áy náy khi phải nhờ vả họ bất cứ điều gì, vì tôi sợ cái cảm giác vô dụng. Tôi tự hỏi mình có ích khi nào, và tự coi bất cứ sự nhờ vả nào của chính mình đều là dấu hiệu của vô tích sự. Đó là lí do tôi muốn cảm ơn và xin lỗi bất cứ khi nào có thể, và đặc biệt là khi tôi thấy đối phương xứng đáng.

Mọi thứ cứ quay mòng mòng vậy. Tôi lại sắp kết thúc một năm nữa ở đây rồi. Và tôi thấy mình quá non trẻ để gánh vác được thứ gì đó. Đôi khi tôi không hiểu tại sao mình là người được chọn, vì tôi chẳng có gì cả. Tôi lầy lội, tôi lười biếng, tôi chán nản, tôi tùy hứng, ấy nhưng tôi lại phải cõng từng lớp mai rùa đúc bằng vàng bò lồm cồm quanh cái sự tự ti mỏi mệt chán ngán. Một nửa của tôi tự nhủ rằng tôi không tệ như vậy đâu, nhưng nửa còn lại như kẻ một lần bị rắn cắn ba năm sợ dây thừng, và nó dìm tôi không ngóc đầu lên nổi, làm tôi thấy sởn da gà mỗi khi nghĩ đến khả năng mọi người đang soi mói bới lỗi của mình, rằng có hàng vạn ánh mắt như mũi dao chọc vào mọi hành động của tôi. Và tôi sẽ quay lại làm người im lặng, giấu mình trong cái vẻ lóng ngóng vội vã đầy chán nản, và lại trốn tránh không chịu tìm đường ra lối thoát cho mọi cái quắn quéo bế tắc này.

Mỗi lần như thế, tôi lại tự hỏi mình sinh ra để làm gì, và chẳng có câu trả lời nào cho cái lưng chừng này.

Và mỗi lần viết một cái note, tôi lại phải kết thúc mọi thứ trong vội vã, cấu mình khỏi đám bòng bong vì tôi sợ mình sẽ chết mất. Chết trong cái sự bi thảm tự tạo để làm buồn rầu bản thân, còn thực sự thì tôi chỉ muốn mặc kệ tất thảy.

Kệ nó đi.

Hà Nội nửa đêm, trời lạnh kinh.

Like what you read? Give Thương Phạm a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.