Stress — Thiền — Tập Trung vào giây phút hiện tại

Nếu không mê viết lách thì ta chỉ ngồi xuống thật sự viết cái gì đó khi tâm ta bất ổn và ta cần viết ra để có thể hiểu hết tâm mình đang nói gì nghĩ gì cảm nhận gì một cách chậm rãi và chân thực nhất. Đó chỉ là một trường hợp khi ta quyết định viết một cái gì đó. Trường hợp đó chính là tôi.
Sự Tập Trung…
Đây là cái đầu tiên tôi muốn viết. Sự tập trung ở đây rất đơn giản đó chính là việc tập trung chỉ làm mỗi việc ở tại một thời điểm.
Đây là lần rõ ràng nhất tôi cảm nhận mình đã đánh mất sự tập trung cho mọi thứ. Tôi ăn cơm nhưng vẫn lướt điện thoại. Tôi ăn cơm dù cho không lướt điện thoại thì đầu óc tôi cũng suy nghĩ không ngừng. Tôi vừa ăn xong một bữa trưa với mẹ nhưng tôi chợt phát giác nhận ra rằng mình đã ăn những gì, bao nhiêu cơm, bao nhiêu thịt, mùi vị của nó như thế nào. Khi tôi tập plank cũng vậy, trí não luôn dành cho những thứ khác rồi không biết mình đã tập mấy lần rồi, tôi đã có mệt không. Tôi luôn nghĩ về những thứ như việc phải lên kế hoạch học tập như thế nào, suy nghĩ về cái phàn nàn của nhân viên làm tôi khó chịu và muốn giải quyết nó ra sao. Ngay cả đọc một đoạn văn trong sách, tôi đọc mãi tận bốn năm lần mới có đủ sự tập trung để hiểu à đoạn này nói về cái này.
Cuộc sống dường như bận rộn đến mức ta không thể nghĩ ngơi. Bận rộn ở đây là bận rộn trí não. Rất nhiều sách và nhiều người có kinh nghiệm luôn truyền dạy ta cần sống cho hiện tại từ những chuyện đơn giản như ăn một bữa ăn chỉ đặt tâm mình để cảm nhận món ăn hôm nay ngon như thế nào, khi ta đọc sách thì chỉ đặt tâm và trí óc mình để hiểu từng câu từ trong sách như thế nào. Tôi đã chẳng còn tập trung và sáng suốt nữa. Và rồi tôi bị căng thẳng đến cực độ khi tôi cảm nhận đầu tôi là cả một khối u ám căng cứng hay cổ họng tôi nóng lên, khung xương ngay tim trước ngực lại nhói lên mỗi khi tôi căng thẳng. Tôi cảm nhận rất rõ àh “stress" là sẽ ảnh hưởng đến thể chất như vậy. Đầu tôi luôn suy nghĩ nhiều thứ, luôn tự vấn đâu sẽ là quyết định đúng cho tương lai của mình đến mức tôi thức tận đến 2-3 giờ sáng vì não tôi suy nghĩ liên tục và không thể ngừng như tôi muốn. Tôi nghĩ trí óc đã suy nghĩ như là một thói quen và như một bộ máy. Càng căng thẳng, tôi lại chẳng thể tìm ra câu trả lời cho những trằn trọc của mình. Tôi đã nghĩ đầu tôi có thể nổ tung bất cứ lúc nào, mắt tôi luôn nhức mỏi vì ngủ không được. Tôi nghĩ mình cần thay đổi về cách sinh hoạt, cách sống của mình.
Tôi tìm đến thiền như liều thuốc chữa trị, tôi chỉ nghĩ đến thiền. Tôi rất cố gắng dành 20' hàng sáng để ngồi thiền trước ban công hít thở khí trời buổi sáng sau cơn mưa. Thật sự, khi thiền tôi lại càng hiểu tâm trí tôi không tĩnh lặng đến dường nào. Tôi suy nghĩ rất nhiều thứ từ chuyện bạn kia thiếu nợ mình hoài mà chưa trả, đọc đoạn văn hoài sao không hiểu, 26 tuổi rồi tôi cần có một cuộc sống của riêng tôi như thế nào đây, tôi nên xây dựng thương hiệu bản thân như thế nào rồi cho đến chuyện bé mèo sắp sinh rồi lại mệt nữa rồi. Ôi, rất nhiều thứ. Nhưng tôi thấy tôi tiến bộ khi thiền là tôi có thể ghi nhớ hết những thứ tôi đã suy nghĩ. Điều này rất khác khi bình thường tôi suy nghĩ lan man rất nhiều nhưng chẳng thể đọng lại được gì khi suy nghĩ trôi qua. Khi thiền, tôi biết mình đã suy nghĩ những gì, trong bao lâu. Đó là dấu hiệu tích cực. 3 ngày trôi qua, tôi biết mình chẳng thể tịnh tâm tĩnh trí ngay lập tức được nên tôi bắt đầu nghe nhạc. Mục tiêu của tôi rất đơn giản khi thiền là nghe nhạc và thật sự ghi nhớ đoạn nhạc đã trôi qua như thể nào. Thật sự không dễ đâu, tôi có thể nghe được 30s rồi lại lan man suy nghĩ rồi chẳng nhớ 30s sau đoạn nhạc như thế nào. Nhưng ít ra tôi cũng có nhạc để bám trụ mỗi khi tôi lan man suy nghĩ. Dần dần tôi quen với việc thật sự nghe nhạc là như thế nào, mặc dù cũng chưa hẳn tập trung 20' cho nhạc mỗi lần thiền định. Tôi bắt đầu tập trung vào hơi thở. Sách có nói một con người một ngày thở 26,000 lần trung bình, nếu bạn thở càng nhanh thì bạn sống càng ít ngày, nếu bạn thở chậm thì bạn có thể sống được lâu hơn. Khi tập trung vào hơi thở, tôi biết mình đã thở như thế nào, chuyện tưởng đơn giản nhưng thật sự tôi chưa bao giờ quan sát mình đã thở ra sao mà chỉ xem nó như tự nhiên. Thú thật, tôi vẫn chưa đủ kỷ luật để ngày nào cũng ngồi thiện và tập trung hoàn toàn vào hơi thở và nhạc như tôi miêu tả ở trên nhưng ít ra, tôi đã có thể dễ chịu đầu óc hơn rồi.
Tôi bắt đầu để tâm đến nhưng sinh hoạt hằng ngày của mình và đưa ra một nguyên tắc là làm cái gì chỉ làm một cái và tập trung toàn bộ trí óc vào nó. Ví dụ như ăn cơm, tôi sẽ chỉ ăn cơm và để tránh xao lãng suy nghĩ, tôi hỏi à mình hôm nay ăn rau cải xanh nấu canh thịt bằm, thịt bằm hôm nay có vẻ hơi mặn, cải xanh nấu vừa chín xanh ngon. Khi tập plank, tôi cảm nhận cơ từ cánh tay, vai, bụng, đùi căng ra như thế nào và nói Wow, hôm nay vai mình chịu lực tốt hơn rồi, đùi vẫn có mỏi, cơ bụng bắt đầu có cảm nhận săn lại. Khác hẳn với lúc trước, 1' plank trôi qua mà tôi chẳng biết cơ thể tôi phản ứng như thế nào, nó vận hành như 1 thói quen và đầu tôi luôn suy nghĩ chuyện nào khác. Dần dần, trí não có phản xạ, khi tôi ăn mà tôi suy nghĩ lan man thì bỗng dưng tôi suy nghĩ phải ăn tập trung mới được. Trí não cũng như thể chất, đều được luyện tập để trở thành một thói quen theo phản xạ có điều kiện.
Sự tập trung là một chủ đề rất rộng. Nhưng tôi chỉ muốn viết về cái cơ bản nhất của việc tập trung. Đánh mất cái cơ bản này, tôi không nghĩ mình có thể tập trung vào cái gì khác cần nhiều thể chất, tinh thần hay kỷ luật hơn.
Con người mệt mỏi rồi cũng tìm về cái cơ bản hay cái gốc gác của vấn đề. Khi đó ta biết ta đã sống chưa thuận theo tự nhiên.