Tôi nói gì khi nói về chạy bộ?

Tôi bắt đầu chạy bộ từ tháng 4 năm 2017 với mục đích nâng cao sức bền cho chuyến đi trek EBC vào đợt tháng 5 năm đó. Được cái tôi bắt đầu chạy được 2 ngày thì bị chấn thương. Lúc đó bàn chân trái sưng to tưởng phải huỷ chuyến leo núi tới nơi. Chạy bộ lúc đó đối với tôi còn hết sức lạ lẫm và không nghĩ sẽ bắt đầu tập chạy tiếp sau chuyến đi leo núi đó.

Tôi bắt đầu dấn thân vào chạy bộ vào những ngày tháng 4 năm sau, sau 1 năm đi trek EBC. Khoảng thời gian đó cũng là chuỗi thời gian tôi mất định hướng, đối mặt với những trải nghiệm mà trước đó tôi chưa bao giờ nghĩ mình phải đối mặt. Khoảng thời gian tồi tệ nhất tính tới thời điểm này và đã có lúc tôi đã suy nghĩ tới sự buông xuôi. Lúc đó, trong một phút bốc đồng, tôi đã mua 1 cái đồng hồ chạy bộ và vì giá nó hơi cao nên tôi bắt đầu lên kế hoạch chạy bộ. Một phần cũng vì tôi rảnh, một phần tôi nghĩ mình cần có một cái gì đó để giữ mình không suy nghĩ tiêu cực quá nhiều.

Chạy bộ không đẹp tôi tưởng hay như trong quyển sách yêu thích “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của tác giả Haruki Murakami mà tôi suy nghĩ. Thời gian đầu tập chạy, tôi luôn duy trì từ 3k đến 5k, 7k, 10k… Những lúc chạy tôi chẳng cảm thấy gì giống Haruki cả. Tôi chỉ thấy mệt tới chết. Tim tôi đập nhanh và mỗi lần chạy, cảm giác mệt mỏi cứ xâm chiếm tới tôi. Tôi còn chả biết đoạn đường Hồ Gươm hay Hồ Tây đẹp như thế nào? Tôi chỉ cố gắng thở ra đúng cách và cố gắng đẩy bản thân từng bước một, từng bước một cho tới khi chạy đúng mục tiêu mình đặt ra.

Tôi nghĩ chạy bộ nó là một quá trình để tôi có thời gian đối mặt với sự yếu đuối của bản thân mình nhiều hơn. Nó giống như một sự cứu rỗi khi mình gặp những vấn đề của cuộc sống mới gắn bó môn chạy bộ. Nó cho tôi có thời gian cho bản thân, khi MuayThai hay Boxing tôi phải cố gắng tập và đấu đối kháng thì chạy bộ cho tôi cảm giác khác hẳn. Không phải cố gắng hạ đo ván người khác mà chính là thử thách bản thân mình phải vượt qua mình ngày hôm trước, từng bước từng bước một.

Những ngày đầu xỏ chân vào giày, cái tôi thấy là sự mệt mỏi, đau đớn của từng bước chân. Ở những bộ môn đối kháng, tôi có thầy dạy và sẽ là người bắt tôi phải vượt qua sự mệt mỏi của bản thân. Nhưng khi tôi chạy, tôi chỉ có bản thể mình, cái chân thì kêu “Ôi mỏi quá, đầu gối mỏi quá dừng lại ngay đi thôi”, tim thì đập nhanh không thở nổi nhưng ý chí phải cố gắng làm sao để nói “Nào Ken, mày chạy tới chỗ cái cây kia đi, rồi xong chạy tiếp tới cái cây số 2, cây số 3” để hoàn thành được mục tiêu mình đề ra. Và khi hoàn thành được quãng đường và pace đó, lúc mồ hôi túa ra như tắm, mệt mỏi nhưng sảng khoái. Chí ít thì tôi cũng đã không bỏ cuộc.

Ở bộ môn chạy bộ, cái tôi học được nữa đó là sự kiên trì và biết dừng đúng lúc. Nó thực sự khó cho một đứa cứng đầu như tôi. Nó còn khó hơn việc đẩy bản thân đến giới hạn của mình. Nhiều người sẽ thấy kì lạ vì tại sao việc chạy chậm hàng ngày lại khó khăn như vậy?. Nếu thế hãy cầm giày lên và chạy rồi bạn sẽ hiểu phần tôi nói ở đây. Ở chạy bộ, không phải việc bạn chạy nhanh đến bao lâu mà duy trì pace của mình trong một quãng đường dài. Nó cần thời gian và sự kiên trì nhất định mà đó mới chính là cái mình thiếu. Bạn sẽ hiểu về việc đặt lịch tập của mình 1 tuần 4 buổi thì sẽ chỉ có 1 buổi long run, còn lại sẽ là farlek, easy, interval ngày qua ngày. Có những lúc bạn chạy được nhiều hơn bạn nghĩ nhưng bài tập hôm đó chỉ cho dừng lại ở bước đó thôi. Bạn bắt buộc phải dừng lại để dành sức cho những buổi tập sau. Bạn phải cẩn thận vì chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi có thể dẫn đến chấn thương và nghỉ tập dài ngày từ 1 tuần tới 1 tháng hoặc có thể hơn. Từng bước từng bước bạn phải vượt qua được chính mình bằng sự nhẫn nại của bản thân.

Chạy bộ nhiều khi đó là một sự giải phóng năng lượng. Tôi ko thực sự yêu thích chạy bộ, mỗi lần chạy tôi cảm giác tim tôi khó thở, đôi giày thì nặng chịch nhưng cái cảm giác bắt bản thân vào guồng của sự chạy, tôi chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ kết thúc.

Tôi hay chạy bộ một mình. Thực ra toàn là một mình. Tôi thích những khoảng thời gian một mình khi chỉ có mình và con đường và những yêu cầu mình đặt ra. Tuy nhiên nhìn những người chạy bộ trên đường cũng hết sức thú vị. Tôi vẫn còn nhớ đợt chạy ở công viên có một chị mặc áo màu hồng chạy trước tôi. Chị chạy theo cách mà nhìn không nghĩ chị có thể chạy dai sức như thế: 2 tay buông thõng vung vẩy vung vẩy….Tôi chú ý và đặt mục tiêu chạy pace của chị. và thế là tôi chạy sau chỉ 1 vòng công viên khoảng 3km. Tôi-chị chả quen nhau nhưng cứ chạy theo nhau như vậy cho tới khi chị chạy hết 1 vòng và tôi lại kiếm tìm mục tiêu tiếp theo để chạy cùng. Cảm giác rất hay ho.

LONG BIEN MARATHON 2018

Càng sát đến giải chạy 42km, tôi càng sợ. Nỗi sợ càng ngày càng lớn do sau khi đăng kí 42km, tôi lên kế hoạch tập luyện. Đúng lúc tập luyện hăng say, tôi đi leo núi và đầu gối bị đau. Tôi vẫn còn nhớ cái lúc tôi cố gắng tập luyện, cố gắng chạy trên đường Hội An bữa đó, chạy được 2km và chân tôi bắt đầu kêu đau. Lúc đó tôi đã đi bộ về với cái chân lê lết, tôi đã nghĩ đến việc bỏ cuộc. Nhưng sau 1 tháng không tập luyện, tôi về với con đường trước và cố gắng chạy lại. Pace của tôi bất ổn và có dấu hiệu đi xuống. Tôi sợ. Thực sự sợ và đã nghĩ tới việc chuyển xuống thành HM….cơ mà tôi lại quên ngày (Hoặc do tôi cố tình quên). Tôi lúc đó đã tặc lưỡi: Thôi đã chạy thì phải chạy cho chót. Full Marathon thì full marathon.

Đến ngày chạy, khi bắt đầu xỏ chân vào giày, ăn rồi đi tới nơi chạy từ sáng sớm, nỗi sợ hãi của tôi đã không còn, thay vào đó là sự phấn khích. Phấn khích vì lần đầu tiên tham gia 1 giải chạy, phấn khích vì đăng ký full marathon và biết rằng mình sẽ lết tới đích, phấn khích vì không khí của giải và nhìn ai cũng ngầu trừ mình ra, phấn khích vì mình sẽ xem mình có thể challenge bản thân được như thế nào.

Giờ G điểm, tôi chạy. Đúng như những gì mọi người đã nhắc vì 5km đầu tôi chạy với pace nhanh hơn rất nhiều so với lúc luyện tập. Một phần vì phấn khích, một phần vì bị quấn theo những người chạy trước, tuy nhiên trong lúc đó tôi nghĩ tôi cần phải giảm pace vì nếu chạy nhanh bây giờ, tôi còn 35km cần phải vượt qua và chạy nhanh bây giờ không phải smart choice. Tôi giảm tốc độ và tập trung vào zone thở của bản thân. Thực sự không thấy ổn vì nó đang rơi ở zone 4. Cơ mà thật sự khó để trở lại về zone 2 và zone 3 thế nên tôi đã mặc kệ cái đồng hồ và chạy. Khi đến km số 15, lúc trên đê, tôi nghĩ đó là khoảnh khắc tuyệt vời nhất của tôi lúc đó, khi tôi bắt đầu chạy vào pace an toàn chân không đau, nhạc bốc và mặt trời bắt đầu mọc. Cảm xúc lúc đó tôi thấy bình yên thực sự với đường chạy, với khoảnh khắc đẹp đẽ của Hà Nội mà rất lâu rồi tôi mới cảm nhận được.

Tôi cứ chạy với nhạc, với không khí sáng sớm mai, với những trạm tiếp nước trên đường rồi tôi nghĩ tôi có thể vượt đk full marathon ngon ơ với cái kiểu chạy ntn. 15km-20km và rồi mọi chuyện bắt đầu trở nên khó khăn khi tôi bước đến những cây 23, 24 tiếp theo.

Sau khi chạy hết HM thì thử thách mới thực sự bắt đầu. Nói thật là tôi chưa bao giờ chạy HM trước kia và chạy FM là 1 sự liều lĩnh đáng xấu hổ của bản thân hơn là đáng khen. Khi chạy tới 25km, thực sự lúc đó chân bắt đầu lên tiếng và khi lên tới triền đê, vòng 1 là khoảng thời gian hết sức enjoy của tôi thì tới vòng 2 nó đúng là địa ngục. Nói đúng là địa ngục không sai khi chân tôi bắt đầu có dấu hiệu co cơ và chuột rút từ đùi tới bắp chân. Tê liệt chắc đúng là từ miêu tả chân tôi lúc đó. Tôi đau tới mức đã phải ngồi sụp xuống duỗi chân vì đau kinh khủng. Tôi biết đã tới 30km và cuộc chiến thực sự là đây khi tôi bị mất sức cho dù có cắn cái đống gel GU ngọt lợ, nhơn nhớt. Chả có nhẽ mình sẽ từ bỏ ở chặng 30km này? Như vầy cũng được coi là khá rồi, hay giờ mình đi về?. Rất nhiều suy nghĩ tiêu cực xâm chiếm đầu tôi lúc đó và dường như tôi đã định bỏ cuộc thì có mấy anh runner chạy qua. Anh nói cố lên chuẩn bị tới chặng tiếp nước rồi em. Lúc đó chắc đang khát khô cổ nên là mình lại cố gượng lên và chạy tiếp. Pace rơi tầm 9–10. Tới trạm tiếp nước, ăn tí chuối rồi lại lên đường tiếp. Lúc đó tôi đã phải nói chuyện với bản thân…bằng tiếng Anh trên nền nhạc bật to hết cỡ “ Ken, never give up. If you give up right now, you will regret till the end of your life…”Cũng may mắn làm sao, có 1 anh người to cao tới bên mình và nói “Thôi, hai anh em vừa chạy vừa đi nhanh về thôi chứ chân đau lắm rồi.”. Thế là trên triền đê lúc đó, tôi và cái anh runner không quen đó ngừoi chạy trước người chạy sau, lê lết hết dọc triền đê, rồi có người chạy tới nói “Còn 10km', “Còn 5km…”. Tôi thề là chưa bao giờ cái cảm giác 5km, 2km nó dài tới vậy. Tôi cứ lê lết trên mặt đường bộ dạng khổ sở không để đâu cho hết…cho tới khi còn 300m cuối cùng, rồi 100m và khi nhìn thấy vạch đích. Lúc đó tôi nghĩ như kiểu dopping cực mạnh, tôi đã chạy nhanh nhất 100m cuối cùng với sức lực còn lại duy nhất. Khi chạm tới vạch đích, người như muốn quỵ xuống khi cầm lấy cái medal trên tay. Cái cảm giác “I made it" quay lại như lúc nhìn thấy EBC vậy.

Người yêu tôi bảo “Thôi nhé, đây sẽ là lần cuối cùng chạy FM.”. Tôi thì cũng không biết vì tôi là đứa thích challenge bản thân tới giới hạn. Cái cảm giác vượt qua được chính mình như một liều thuốc dopping cho tôi khiến tôi còn phê hơn cần.

Mà đùa chứ lần sau có chạy chắc chỉ chạy HM vì…thấy HM chụp ảnh được nhiều hơn=)))))))).

Hoặc có lần sau tham gia chắc phải tham gia chạy trail hoặc Iron Man? Cố nhên!