Bộ truyện tranh của tuổi thơ — chú mèo máy Doraemon
Hẳn nhiên với các bạn bằng tuổi tôi thì khi nhắc đến Doremon (không phải Doraemon như các tập truyện hay phim hoạt hình bây giờ thường gọi vậy nhé), thì luôn gợi lên trong mỗi chúng ta về hình ảnh một chú mèo máy màu xanh tròn trĩnh có tình cảm vui, buồn, yêu, ghét…y hệt con người và đặc biệt là, mèo mà rất sợ chuột, chi nghe thấy tiếng chít chít của chuột kêu thôi mà mèo ta đã cong đít lên mà chạy rồi, chưa kể khi ngó thấy một chú chuột nhỏ thôi là chú ta ngay lập tức bất tỉnh nhân sự! Thế nhưng, chú mèo máy đáng yêu này lại có một cái túi không đáy chứa đầy những món bảo bối đến từ tương lai đấy.
Chú mèo máy đến từ tương lai, từ thế kỷ 22 và xuất hiện bất thình lình từ trong hộc bàn của một cậu bé lớp 4. Một cậu bé chẳng có gì đặc biệt ngoài cặp “đít chai” dày cộp trước mặt, suốt ngày bị bạn bè bắt nạt, học thì lại dốt, điểm số lúc nào cũng là cây gậy và trứng ngỗng, lại còn thêm cái tật lười biếng không chịu học mà cứ thích ngủ ngày thôi…Nói chung là hậu đậu không chịu được. Thế mà chú mèo máy màu xanh ấy lại đến và ở bên cạnh câu bé đó và làm thay đổi toàn bộ cuộc sống sau này của cậu bé cũng như những người bạn của cậu.
Với người bạn mới Doremon, Nobita — Xuka — Xeko — Chaien bắt đầu những chuỗi ngày kỳ lạ nhưng hết sức thú vị, từ việc đi du hành thời gian từ quá khứ đến tương lai, đến những trò đùa tinh quái do Nobita gây ra khi lạm dụng những món bảo bối của Doremon…nhiều tình huống dở khóc dở cười nhưng cũng đậm tình bạn bè sâu sắc giữa một cậu bé và một chú mèo máy màu xanh đáng yêu…
Có lẽ đây là bộ truyện tranh thiếu nhi thành công nhất của nhà văn Fujiko Fujio. khi mà đưa hình ảnh chú mèo máy Doremon trở thành một hình tượng không thể xóa nhòa trong tâm trí của mỗi đứa trẻ, một khi đã trót yêu mến chú mèo máy tròn vo đó rồi.
Nếu nhìn sơ qua thì chú mèo máy đáng yêu Doremon cũng có phần giống các siêu nhân Tiki của chúng ta phải không nè, cũng màu xanh với cái mặt tròn vo trông đáng yêu vô cùng ^^
Tuổi thơ của tôi luôn gắn với hình ảnh chú mèo máy dễ thương này, và biệt danh của tôi cũng bị dính chặt với hình ảnh của chú mèo đáng yêu màu xanh này đấy. Hồi nhỏ, tôi ngưỡng mộ Nobita lắm, vì Nobita có Doremon, có túi thần kỳ, có bánh mỳ thông minh không cần học bài mà vẫn thuộc lòng, có cánh cửa thần kỳ mở ra là đi đến bất cứ đâu mình muốn, có cỗ máy thời gian quay về thời tiền sử hoặc đến tương lai….nói chung là ganh tị Nobita lắm đó >_< Bây giờ lớn rồi, đôi lần ngồi thoáng nhớ lại những ý nghĩ ngô nghê thuở nhỏ mà cứ bật cười, tủ sách trong nhà cũng còn lưu lại vài cuốn Doremon đã cũ, bìa không còn, nhưng vẫn cưng lắm lắm.
Tôi có hai đứa em gái, chỉ mới học cấp một thôi, nhưng không còn có những niềm vui giống tôi hồi đó, tụi nhỏ chỉ thích chui đầu vào máy vi tính, chỉ thích chơi với máy điện thoại hay là coi những bộ phim hoạt hình trên tivi, chứ không còn thích thú khi được cầm một cuốn truyện tranh mà đọc như tôi ngày xưa nữa. Thế giới công nghệ thay đổi nhanh chóng mặt, cuộc sống con người cũng thay đổi theo, nếu so với thời của tôi ngày xưa, thì các em tôi bây giờ sướng hơn nhiều.
Nếu các bạn là những người chị, những người mẹ, ắt hẳn cũng có tuổi thơ gắn với những cuốn truyện như tôi phải không? Hay là thế này, kết hợp giữa công nghệ hiện đại là mạng Internet, đặt mua sách online, để mua quà cho các em là những cuốn truyện tranh sinh động, đáng yêu, chắc hẳn các em sẽ thích mê cho mà xem. Hãy ngồi đọc sách cùng các bé, ngồi kể những câu chuyện tuổi thơ gắn liền với những cuốn truyện tranh mà chúng ta đã đọc, hai thế hệ sẽ gần nhau hơn. Đừng để thế giới hòa tan chúng ta, hãy hòa nhập có ý thức, hãy nuôi dưỡng những mầm non tương lai của đất nước với những món ăn tinh thần bổ ích nhé.
(bạn đọc Tiki)