Bận rộn không còn là vinh quang.

Rất gần đây thôi, khi tôi có dịp kể về sự bận rộn của bản thân, trong lòng liền dậy lên một nỗi tự hào, một sự vinh quang không tả. Cảm thấy rằng mình là người quan trọng, làm nhiều việc quan trọng và góp phần thay đổi thế giới này bằng sự bận rộn của mình.

Hóa ra tôi nhầm.

Tôi không đến mức quan trọng đến vậy. Và sự bận rộn chỉ là vỏ bọc cho sự thiếu hiệu quả trong công việc thôi. Giá trị đóng góp chỉ có vậy, nếu làm hiệu quả thì xong lâu rồi. Nhưng cứ bầy nhầy nên làm cả ngày vẫn không hết việc.

Thông qua truyền thông và bạn bè, chúng ta có thể thấy được sự bận rộn của những nước giàu. Những người trẻ ở Mỹ, Nhật, Hàn Quốc,… đang cố gắng làm việc điên cuồng với mộng cầu một cuộc sống tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng những gì họ phải trả giá là không nhỏ. Họ không còn thời gian cho gia đình, bạn bè và gấu các loại. Họ hy sinh sức khỏe của tuổi trẻ. Họ thôi miên bản thân mình bằng khẩu hiệu “Tôi bận lắm”.

Bận rộn không phải là xấu.

Nhưng nó không phải là sự vinh quang nữa.

Vinh quang hay không là ở thành quả làm việc và cách thức chúng ta tận hưởng cuộc sống này, sống sao cho đáng sống hay không.

Nên khi thấy mình thật bận rộn, bận rộn nhưg một nhân vật quan trọng. Thì đó không phải là lúc tự hào. Đó là lúc cần nhìn lại mình, xem có thật sự phải bận rộn đến vậy không? Sau thời kỳ này là cái gì? Mình có đang hạnh phúc vì điều đó hay không?

YOLO!