Chuyện học ngoại ngữ.

Chuyện là, theo ghi nhận của mình thì khả năng ngoại ngữ của của người Mỹ thậm chí còn kém hơn cả người Việt.

Họ có nền giáo dục tốt hơn, cơ sở và điều kiện học tập tốt hơn rất nhiều nước ta, ai cũng đều học một ngoại ngữ cả nhưng rất ít người nói rành được một ngoại ngữ nào.

Điều đó chứng mình một điều, việc học một ngoại ngữ không hề phụ thuộc vào trường lớp hay cơ sở vật chất, hay chương trình học. Mà tất cả đều phụ thuộc vào động lực và sự quyết tâm của người học.

Người Mỹ họ không có một động lực rõ ràng để học ngoại ngữ. Khi hầu như tất cả các thương vụ kinh doanh đều dùng tiếng Anh. Người nước ngoài đang lo học tiếng Anh rần rần. Và dù có học được một chút cũng không biết dùng vào việc gì. Đó chính là lý do ngoại ngữ hoàn toàn bị bỏ xó.

Còn chuyện học sinh nước mình. Chúng ta chưa giỏi tiếng Anh cũng vì 2 nguyên nhân.

  1. Không có động lực học. Chuyện học tiếng Anh để có công việc tốt hơn và hòa nhập cùng toàn cầu hóa được người ta nhắc đi nhắc lại miết. Nhưng dù gì thì đó cũng là chuyện xa xôi, làm gì có bé học sinh nào thấu hiểu được hết các ý nghĩa của “công việc tốt hơn nhờ tiếng Anh” hay “hòa nhập cùng thế giới”.
  2. Điều kiện thực hành rất hạn chế. Học xong rồi để đó, tất cả các hoạt động khác trong đời sống chúng ta đều dùng tiếng Việt. Học mà không hành thì không tiến bộ là đúng rồi.

Âu đã biết vấn đề, chúng ta sẽ phải tìm ra giải pháp cho nó phải không nào.

Hãy đón đọc kỳ sau nhé!

YOLO!