Tiên trách kỷ, hậu trách nhân

Câu tiếng hán này có nghĩa là, trong bất cứ việc gì, đầu tiên phải biết nhận trách nhiệm về mình, sau đó mới trách cứ người khác.

Qua trao đổi và lắng nghe khá nhiều người chia sẻ, mình thấy con người (trong đó có mình) thường có xu hướng đẩy trách nhiệm cho người khác trước tiên. Con người ta rất giỏi đưa ra các lý do nghe có vẻ rất hợp lý để biện luận cho sự đúng đắn và vô can của chúng ta.

Mình phải thừa nhận điều này. Khi mình đổ trách nhiệm cho người khác, trong ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cái tôi của mình được bảo vệ và hình ảnh về bản thân mình không bị tổn hại.

Nhưng đời về cơ bản là buồn … cười. Cái gì dễ dàng thoải mái lúc đầu thì thường lại khổ về sau. Trường hợp này chính xác là vậy. Việc từ chối trách nhiệm của mình khiến con người ta ỷ lại và không chịu sửa đổi để tiến bộ. Con người không ai hoàn hảo, mỗi người đều phải cải thiện bản thân từng ngày để vươn tới một phiên bản tốt hơn của mình. Và khi ta không nhận trách nhiệm về mình, bản thân mình tự dừng lại, không cho mình động lực để tiếp tục cải thiện.

Câu nói trên tuy đơn giản, nhưng lại có ý nghĩa to lợn trong sự phát triển của chúng ta.

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.

YOLO!

A single golf clap? Or a long standing ovation?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.