Vì sao cuộc sống này “khó khăn”?

Ngày xửa ngày xưa, khi tổ tiên của chúng ta vẫn chưa tìm ra lửa, thì cuộc sống rất đơn giản, trái cây ở khắp nơi và các thú ăn thịt được cũng rất dễ bắt. Con người lúc đó sống rất hạnh phúc, thích thì đi săn bắt hái lượm, không thích thì nằm nhà chơi rồi vẽ vời lên vách hang cho qua ngày.

Cuộc sống lúc đó thật đơn giản.

Thế kỷ 21, đã hàng trăm ngàn năm đã qua kể từ ngày hồng hoang đó. Thế giới giờ thật khác. Con người không còn được nhởn nhơ chơi đùa nữa. Đa số mọi người phải làm việc đều đặn 8 tiếng một ngày mới đủ ăn và các “nhu cầu” khác. Tối về nhà, người mệt nhoài, đầu óc đơ đơ, tay chân rã rời, không còn thiết “hưởng thụ” gì nữa cả. Nghĩ lại, sao cuộc sống lại khó khăn như thế này cơ chứ. Tôi muốn sống nhẹ nhàng thôi cơ mà.

Tôi định nói kiểu bao đồng: “Cuộc sống vốn không khó khăn, chỉ là bạn đang làm nó khó khăn thôi”. Nhưng mà không phải. Mình không hẳn nghĩ như vậy. Con người sống trong một tổng hòa giữa cá nhân mình và môi trường xung quanh, và sự “khó khăn” chúng ta trải qua cũng đến từ 2 hướng: Môi trường bên ngoài & kỳ vọng của bản thân.

Hướng thứ nhất, là môi trường bên ngoài: Rõ ràng là xã hội phát triển đi lên, cộng với các phương tiện truyền thông khiến cho nhận thức của xã hội bị ảnh hưởng rất nhiều bởi tiền tài, danh vọng, kỳ vòng thành công, sự nổi tiếng, nhà cửa xe cộ,… Rất nhiều người làm việc điên cuồng, cạnh tranh gay gắt với những người khác để mong có công việc tốt hơn, thu nhập cao hơn. Và việc cạnh tranh gay gắt này khiến cho những người khác, dù không hẳn là muốn, cũng phải tham gia cạnh tranh, cố gắng nhiều hơn. Nếu không thì sẽ bị đẩy lại phía sau, về phía đáy của xã hội và chịu nhiều thua thiệt hơn bao giờ hết.

(Đoạn trên mình viết chưa rõ ý, bữa sau cần viết lại :D )

Hướng thứ 2 là từ trong chính chúng ta. Nhiều mong muốn từ trong người mình, như là phải giàu có và được đi du lịch, hay từ kỳ vọng của người khác, như phải có nhà cửa đàng hoàng và mua xe ô tô để họ hàng nở mày nở mặt. Những thứ này rất tốt đẹp, nhưng nó là mục tiêu lớn, khiến chúng ta bỏ rất nhiều công sức và thời gian để xây dựng. Thế là tự dưng thấy “khó khăn” liền. Điều đáng nói là, sau khi đạt được chúng rồi, chỉ nhanh chóng sau đó chúng ta hết đi cảm giác xung sướng và mọi thứ lại đâu vào đó, chúng ta lại hăng say cày bừa cho một mục tiêu khác to hơn. Mong muốn có một thứ, cố gắng qua khó nhọc để đạt được, nhưng lại thấy không hạnh phúc. Đó chẳng phải là điều khờ dại sao? Chẳng phải ta đang tự làm khó mình sao?

Vậy làm sao để hết khó khăn?

“Tiên cải kỷ, hậu cải nhân” — Sửa mình trước, sửa người sau.

Ngồi suy nghĩ lại những việc mình đang làm, đang cố gắng, đang hy sinh, có thật sự đem lại hạnh phúc cho mình, hướng mình đến đúng mục tiêu cuộc đời trong tương lai không?

Nếu có thì ok, còn nếu không thì phải xem lại. Vẽ lại một cuộc sống mình nghĩ là sẽ tốt hơn, sau đó làm theo. Ngày qua ngày bạn sẽ thấy sự khác biệt.

Còn nói về môi trường bên ngoài, nói thẳng ra là chúng ta chẳng làm được gì để thay đổi nó đâu. Đừng thử chi mất công. Cách tốt nhất là mình tìm cách hòa hợp với nó theo cách nào đó thông mình nhất. Ví dụ như khi lạc vào rừng, người ít không thi đi lang thang dưới đất để cho rắn hổ gì đó cắn. Còn người thông minh thì phải tìm cây để leo lên, rồi di chuyển ra gần suối để có nguồn thức ăn và nước uống. Môi trường xã hội này cũng vậy, luôn có cách để chúng ta sống và làm việc sao đó mà ít tốn công sức cũng như đem lại nhiều giá trị.

Về nghề nghiệp thì hãy chọn nghề mà xã hội vừa cần mà mình vừa có khả năng. Rồi sâu hơn nữa thì chọn mảng nào đó mà đào sâu. Một nghề cho chính bằng lương chín nghề. Ông cha ta đã nói thế rồi. Hãy trở thành chuyện gia và lương của bạn sẽ rất đáng kể, khỏi phải lo cơm từng bữa như mấy đứa lông bông làm đủ thứ việc.

Về tài chính, hãy chọn cách tiết kiệm và đầu tư thông minh. Đừng theo bài bạc cá độ chi mất tiền oan. Biết được lạm phát là gì và dùng tiên sao cho vừa phải.

Về tin thần thì nên chọn cho mình một số niềm tin nào đó để có thể dựa vào mỗi lúc khó khăn. Tôn giáo cũng là một điều rất tốt cho tâm linh mỗi người.

Có nhiều thứ để chúng ta có thể làm cho cuộc sống của mình bớt “khó khăn” hơn. Nó không hết trong ngày một ngày hai đâu, nhưng từ từ thì nó sẽ nhừ ra thôi. Sẵn sàng tận hưởng cuộc sống dễ dàng nhé.

YOLO!