TRẢI NGHIỆM LEO NÚI LẦN ĐẦU TIÊN CỦA 2 VỢ CHỒNG NHÀ “NAI TƠ”
Thể theo. mơ ước của vợ yêu là mong muốn được leo núi chồng yêu đã cho vợ toại nguyện sau khi chuẩn bị hành trang kỹ càng còn vợ yêu chỉ xách đúng cái mông lên mà đi
Núi Bà Đen 980m 🗻, 2 vợ chồng nhà nai tơ cười khẩy . Đã tới 1 cây số đâu , chuyện nhỏ.
Sau đó mới biết sự ngu ngốc của 1 đứa thiếu kinh nghiệm nằm ở đây . 980m là độ cao được đo theo phương thẳng đứng từ dưới lên . Còn theo lối đường rừng sẽ là 7 cây đi lên và 7 cây đi xúông 🤣🤣
Thiếu kinh nghiệm thứ 2 là ai cũng nghĩ đi xuống dễ hơn đi lên , tuy nhiên chúng ta quên 1 điều , leo có thể mệt nhưng chúng ta có thể dùng sức của 2 tay 2 chân để giảm lực . Còn khi “leo” xuống (phải ghi nhớ là không có khái niệm đi ở đường núi) toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn xuống 2 đôi chân.
Có tất cả 7 cung đường leo núi nhưng theo porter 2 vợ chồng mình chọn 2 cung để trải nghiệm dành cho phượt lần đầu là cung đường chùa và cung cột điện.
Thế là “2 con nai tơ ngơ ngác giữa khu rừng già” là có. thật đó mọi người ơi !
Chặng thứ 1 : Bước lên 1 nửa của dốc thang cả 2 đã thở dốc vì lười tập thể lực . Cảm thấy thấm mệt nhưng sau khi hết đường bậc thang mới thấy cung đường bậc thang vừa đi qua là cung đường thiên đường nhất , sung sướng nhất của cuộc đời leo núi này.
Chặng thứ 2 : Chặng leo núi , băng rừng đúng nghĩa đen , dây leo , chim hú , đá tảng rong rêu , vách đá dốc ngược , sâu bọ rắn rết những thứ mườn tượng trong đầu cứ ám ảnh xung quanh.Sự hùng vĩ của núi đồi , sự hoang dã của thiên nhiên là thứ đầu tiên mà bọn mình trải nghiệm. Chặng này vẫn còn là trườn , bò và đi men theo triền núi . 1 bên vách , 1 bên vực.
Chặng thứ 3 : Leo và leo , lúc này gần lên đến điểm đặt trạm phát sóng của mobifone , dốc dựng đứng và phải leo zích zắc qua lại để tránh dãn cơ do núi dốc dần như thẳng đứng và toàn đá tảng cỡ lớn , nhiều đoạn là khu ẩm thấp , hơi sương lạnh thốc vào cổ và gáy , dừng lại thở trong vòng 5 giây là muỗi rừng quây quanh chào hỏi vì vậy phải tiếp tục giữ tốc độ.
Chặng thứ 4 : đu và trèo gần như chiếm hết đoạn đường này , nhưng do cung đường phổ thông nên được hỗ trợ những thang sắt và dây thừng đã được các phượt thủ khác cột sẵn , rễ cây và cành cây cũng là những trợ thủ đắc lực trên đoạn này . Ở một triền núi cần phải leo ngang để tìm đường đi lên , rêu xanh và ẩm mốc phủ đầy các phiến đá , bạn vợ trượt 1 phát trên 1 tảng đá nghiêng , cách 80cm nữa là vực . Tuy nhiên , trong tích tắc nguy hiểm đó bạn vợ mới biết bản lĩnh mình tới đâu , không sợ các bạn ạ , trong khi porter hoảng hốt vì đang ở tầng đá trên sợ không chụp kịp, bạn chồng thì đang ở phiến đá song song , tay phải bạn vợ vẫn ghì chặt lại mép đá phía trên trong khi cả thân trượt dài trên dốc đá, may mắn , phiến đá không dốc và do trượt giữa 2 phiến đá nên có khe ma sát giữ lại , bạn vợ đã bình tĩnh không hốt hoảng ghì lại cho đến khi porter nhanh chóng di chuyển xuống nắm lấy tay trái kéo thốc bạn vợ đứng lên , kinh nghiệm cho thấy , cho dù trang bị kỹ đến mấy cũng có những lúc địa hình khiến cho những đôi giày tốt nhất phản bội lại bạn , chỉ có 1 bàn tay kịp thời cứu bạn lúc đó mới đáng giá ngàn vàng . Lúc này mình mới thấy trả cho porter số tiền đó là thật sự quá xứng đáng ( và thật sự quá rẻ để bảm đảm cho sinh mạng của mình). Tội bạn chồng lúc đó gương mặt đầy lo lắng . Đây chính là mốc mà chúng ta tìm thấy giới hạn của bản thân mình , hoặc sẽ đi tiếp , hoặc sẽ bỏ cuộc.
Chặng thứ 5 : Chặng khốc liệt khi độ cao ở tầm 700m và 800m , đá nối đá , dây leo vòng dây leo , mặt đất và những thửa ruộng chỉ còn như một bức tranh thu nhỏ bên dưới , cây cối rậm rạp , lá khô phủ đầy ẩm thấp , dây leo , ở khúc này mỗi người sẽ tự tìm lấy một cách đi phù hợp mà khó có thể hỗ trợ nhau , chỉ có 1 mục đích quan trọng , không để lạc. Đây là chặn mà ta rút ra bài học lớn : “ Mỗi người phải biết tự lo cho chính mình”. Lúc này kinh nghiệm của porter cực kỳ quý giá , nên bám vào cái rễ nào , nên đi trên hòn đá nào , đường đá bên trái hay bên phải sẽ an toàn hơn.Lúc này khi chúng ta đã vượt qua giới hạn của bản thân , sức lực bỗng dưng tăng , sự hào hứng quay trở lại. Cảm giác mong chờ được chạm chân lên đỉnh đã thúc giục tinh thần khám phá khiến quên đi cái mệt mỏi. Ở chặng này đám lá mục và hẻm đá đầy rẫy bẫy chúng ta trên cung đường này.Gió trên đỉnh núi thỉnh thoảng thổi mát rười rượi , chim kêu vượn hót lanh lảnh núi rừng.
Chặng thứ 6 và thứ 7 là chặng băng qua rừng tre 🎋đep đến run người. , không còn dốc đá mà là những con đường mòn trải dài thăm thẳm vòng vèo , đọan này chỉ việc thả bộ và thở đều lên dốc và khi cánh đồng cỏ lau hiện ra trước mắt thì 2 con nai vàng ngơ ngác đã biết mình lên tới đỉnh . Điểu tuyệt vời nhất đã thành hiện thực. Một vùng trời bao la với tầm mây cao gần ngay trên đỉnh đầu . Nhìn xuống là đồng lúa bạt ngàn phủ quanh chân núi , 2 vợ chồng đã nhìn nhau hạnh phúc đến như thế nào vì đã cùng nhau vượt qua tất cả.
Cung đường leo này là dễ nhất nhưng đối với cặp nai vàng ngơ ngác thì cảm thấy khốc liệt vô cùng.Ăn uống nghỉ ngơi 30 phút quyết định chọn cung leo xuống đường cột điện , theo porter đây là cung xuống dễ nhất và an toàn nhất do là đường mòn do dân địa phương và bộ đội khai hoang làm rẫy và đặt trạm. Bạn chồng mừng rơn vì nghe nói dễ nên muôn phần khinh địch , bạn vợ thì không thế vì bạn vợ cảm giác đi xuống sẽ mệt hơn đi lên rất nhiều nếu như không quen .
Chặng 1 là chặng lừa tình khi các bậc thang bằng đá vuông được xấp theo đường mòn để đi , việc đơn giản là đi và đi , cây lá 2 bên rậm rạp , bạn chồng đi phăng phăng cực kỳ hí hửng.
Chặng 2 , con đường mòn với bậc thang đá vuông biến mất , dốc đá bắt đầu hiện ra , nhiều đoạn hiểm trở vô cùng , phải đu rễ cây tuột xuống , chân ngắn là 1 trở ngại cực kỳ khủng khiếp , bạn chồng xuống tinh thần 1 chút vì sức nặng toàn bộ thân dồn lên 2 chân , vừa nặng vừa phải ghì trụ bằng bàn chân để không bị trượt trên đá, đường xuống đoạn này thuộc vùng đất sét trơn trượt , giày leo núi chuyên dụng không dành cho đi đường đất , bùn bám đầy đến mất hoàn toàn ma sát , bạn chồng trượt té liên tục , bạn vợ quyết định trườn và bò để giảm độ nguy hiểm , lực không dồn xuống cột sống và chân nữa mà giãn đều toàn cơ thể , bạn vợ xác định luôn sẽ đau toàn bộ thân nhưng nếu đau 1 chỗ thì với 7 cây số đi bộ xuống sẽ gục ngay và không thể xuống núi kịp trước khi trời tối . Điều kinh dị nhất là trời khô đá đã trơn , trời lại còn đổ mưa ngay lúc đó , việc di chuyển lúc bấy giờ là một điều kinh khủng , nhưng vẫn phải tiếp tục di chuyển , may mắn là mưa theo bóng mây nên thoắt cái đã trời quang mây tạnh , chặng di chuyển xuống đốt sức không tưởng , càng ngồi nghỉ lại càng nhụt chí , tim đập mạnh , mồ hôi túa ra , đầu gối bắt đầu đau , ý chí lúc này giảm vì đoạn đường leo xuống gấp đôi đoạn đi lên. Lúc này gót chân là nơi trụ của toàn bộ cơ thể, bạn chồng bắt đầu thấm cái đau khi trụ bằng đầu ngón chân , và giãn cơ khi xoay chuyển tìm đà , chặng đi xuống nghỉ nhiều đến mức không biết sao mà đếm , một bên vực , một bên vách , tinh thần giảm sút nghiêm trọng , những đoạn phải từ rừng sâu đi vòng ra phía vách đá cheo leo , khung cảnh đồng bằng bên dưới hiện ra vẫn còn nhỏ xíu, hai đứa lại thở dài. Đoạn đường đá kéo dài cảm tưởng như vô cực , rừng rậm xì xào , chim kêu đến nao lòng , sự mệt mỏi bủa vây đến mức nó cứ tạo cảm giác hối hận liên tục , trong đầu cứ không ngừng xỉ vả bản thân tại sao lại đi hành xác mình đến vậy , hành xác cả người bạn đồng hành của mình nữa. Đây là lúc mà chúng ta nhụt chí nhất khi hoàn cảnh quá khốc liệt , cơ thể cạn kiệt sức và những cơn đau làm tinh thần suy kiệt , đôi lúc cảm giác như tụt canxi hay huyết áp khiến bản thân choáng váng không còn đứng vững và cảm thấy bất lực đến vô cùng. 7 cây số hành xác cũng không kinh khủng bằng 600m cuối cùng , nó xa như thiên thu vạn dặm , lần đầu tiên 30 phút cuối đó tuỳ thuộc vào bản thân mình . Cơn mưa rừng giăng toàn bộ khu vực ngay thời điểm đó như 1 cái tát giáng trời vào tinh thần của 2 vợ chồng , nước từ trên đỉnh núi ào ạt len lỏi qua khác khe núi, nước mưa lạnh ngắt , mọi hòn đá lúc đó đều có thể trở thành hòn đá “định mệnh” bất cứ lúc nào . Chỉ cần gấp 1 giây , chỉ cần sơ sẩy 1 giây , mọi chuyện sẽ trở thành tệ hại , lúc này đây , không còn 1 cái nắm tay nào có thể giúp bạn nữa , chỉ còn ý chí của bạn là ở bên bạn , bạn còn ý chí bạn còn đi , ý chí bỏ đi mất bạn sẽ gục ngay tại chỗ. 3 người lầm lũi trong cơn mưa rừng xối xả , mỗi người di chuyển cách nhau 10m , ai cũng tự bảo trọng , con đường mòn bắt đầu ngập nước , đôi giày lại càng phản bội chủ nhân của nó khi nước thấm vảo lỏng bỏng khiến cho bàn chân trượt dồn hết về phía mũi đôi giày , việc bám đá để đi là điều không tưởng , bế tắc lan đến từng nơron của não , 2 chân chỉ còn muốn khuỵ xuống , chỉ còn đi theo quán tính , không còn định hình được đã qua bao nhiêu. phút , lúc đó chỉ là mặc kệ tất cả chỉ đi và đi .
Rồi cuối cùng thì con đường dốc đá cũng kết thúc , cảm giác rã rời đến nỗi không còn cảm thấy mừng rỡ , chỉ đến khi ra khỏi hoàn toàn khu vực núi nhìn ngược trở lên sự hùng vĩ của quả núi hiện ra trước mắt làm cho cả 2 hoàn toàn kinh hãi , không nghĩ được mình đã trải những đoạn đường khốc liệt đến thế. Leo cao đến thế . Thất vọng và tuyệt vọng đến thế . Nhưng đến cuối cùng cả 2 vợ chồng cũng đã vượt qua được giới hạn của bản thân mình . Lúc bắt đầu quyết định leo , 2 vợ chồng cũng an ủi nhau , cứ ráng được tới đâu hay tới đó , và nói luôn với porter “chắc tụi em lên được đến nửa đường” . Vậy mà , bọn mình đã làm được , bọn mình đã thành công và bọn mình thật sự tự hào về nhau.Thứ bọn mình học được rất nhiều.
Khi cheo leo trên vách núi , mình nhận ra mọi người chúng ta đều bình đẳng , mạng sống là như nhau , vật chất là thừa thãi, chỉ có kinh nghiệm lúc ấy mới là vàng.Mạng sống mới là quan trọng và sức khoẻ là cực kỳ quý giá.
“Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa”. Cuộc đời muốn có thành quả phải chấp nhận những đoạn đường khốc liệt nhất , tuyệt vọng nhất , hoàn cảnh không đánh gục được bất cứ ai , ai bỏ lại mình cũng không đáng sợ bằng chính bản thân mình từ bỏ mình.
Tom & Vân – Tháng 07.2018

