
Ta sẽ lại ra đi một lần nữa
khi đớn đau tràn đến như thủy triều
ta sẽ đi và sẽ không ngoái lại
vì biết rằng người sẽ chẳng đuổi theo
như con tàu tự bứt đứt dây neo
ta sẽ đi và bỏ luôn tất cả
dẫu mộng ước trong ta còn xanh quá
nhưng với người, chỉ là mớ rong rêu
ta sẽ đi và sẽ không khóc nhiều
dù nước mắt cũng chẳng còn mấy giọt
sau bao năm đắm mình như kẻ ngốc
thì bây giờ ta cần chút tự kiêu
cố bao nhiêu gió vẫn thổi một chiều
người vẫn luôn xa cách ta vời vợi
ta thương chứ, thương người không chịu nổi
nhưng ta mệt rồi, không chờ đợi nữa đâu
chuyện đã sai ngay từ lúc bắt đầu
nên người ạ, bây giờ xin vĩnh biệt
tập từ từ chắc cũng nguôi da diết
dù có khi đến hết kiếp cũng nên
ta sẽ đi và ta sẽ phải quên
ta đã quyết chôn lòng mình mãi mãi
nhưng nếu có một ngày ta trở lại
người đừng cười ta dở dại quá nhiều
chỉ cần biết, ta yêu người bao nhiêu.
ST