Đời người – thứ đáng sợ nhất là thời gian và khoảng cách. Thời gian xoá nhoà đi tất cả, nó làm người ta thương trở thành một người khác, hoàn toàn khác. Tôi vẫn nhớ ngày đâu gặp anh ở một quán nhỏ gần nhà. Anh giản dị và dễ gần, chúng tôi ngồi đối diện, nhiều e ngại. Anh kể tôi nghe về cuộc sống, về những thói quen. Anh mê phim ảnh, có lúc còn muốn trở thành một đạo diễn, tôi cho đó là điều viễn vông. Thế là chúng tôi bắt đầu một cuộc hành trình đầy viễn vông.

Anh dịu dàng – tôi luôn thấy điều đó trong từng cử chỉ, cách anh trò chuyện và quan tâm người bên cạnh. Anh thu hút tôi. Đôi mắt anh sâu hút như chất chứa nhiều nỗi niềm, những điều chưa từng nói cùng ai. Cứ thế mỗi ngày trôi qua anh kể tôi nghe chuyện thường ngày nhưng lại đầy lôi cuốn. Tôi yêu cái cách anh kiên nhẫn kể tôi nghe mọi thứ, dù có đôi lúc tôi chẳng chú tâm chút nào. Anh luôn kiên nhẫn với tôi trong mọi chuyện. Tôi hay xét nét anh từ những điều nhỏ nhất, rồi tìm cớ để nổi cáu, và anh luôn nhận mình là người sai trong mọi hoàn cảnh, anh vui vẻ chấp nhận điều đó. Thật chẳng sai – lúc mới yêu thật vui, ngày tháng mới yêu thật vui biết bao nhiêu. Giữa chúng tôi, kể từ ngày đầu gặp gỡ chưa từng có khoảng cách. Đó cũng là khởi đầu cho những sai lầm mà ban đầu anh gọi đó là dại khờ, những đến những ngày về sau này anh đã thừa nhận anh chưa từng có một ngày hạnh phúc trọn vẹn bên cạnh tôi, anh gọi đó là sai lầm lớn nhất của anh.

Vì anh thích phim, nên hầu hết những cuộc hẹn hò của chúng tôi ở rạp chiếu phim. Tôi xem cùng anh rất nhiều, tất cả poster tôi đều giữ lại như những kỷ niệm khó quên. Anh chăm chú theo dõi từng chi tiết và hào hứng kể mỗi khi tôi hỏi. Anh khi ấy như người biết yêu lần đầu, nồng nàn và mãnh liệt. Tôi đã không còn thấy điều đó ở anh ngày hôm nay. Chẳng biết là cuộc sống hay chính tôi khiến anh trở thành một người khác – thiếu kiên nhẫn, không kiên định và dễ nổi cáu. Đáng sợ hơn cả, tôi và anh vẫn gần nhau, chạm mặt nhau hàng ngày, nhưng trong ánh mắt anh bây giờ chỉ còn là chán chường, anh ghét cảm giác đối diện với tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi tuy gần mà xa, là lòng người khiến chúng tôi bỗng chốc biến thành người dưng. Những người dưng từng yêu nhau.

#Fatima

#16/05/2017

#nhatky

#motdoanduongyeu

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Fatima’s story.