Tôi vẫn viết cho nỗi buồn…

Hôm nay đã là ngày thứ 5 kể từ khi chúng tôi quyết định xa nhau, chính xác là anh. Tôi vẫn vậy, đêm về vẫn mơ hoài một giấc mơ, anh ở đấy như chưa từng rời xa. Đến sáng thức dậy lòng tôi nặng trĩu, cố tự nhủ với bản thân ngày hôm nay sẽ tốt hơn hôm qua. Dù tôi chỉ muốn ngủ vùi để trốn tránh thực tại. Tôi sợ ánh mặt trời chói chang, sợ cả chốn đông đúc tấp nập người xe, sợ mọi thứ làm tôi tan biến. Nhưng cuối cùng tôi vẫn phải đối diện, công việc, đồng nghiệp, và cả với anh nữa. Chúng tôi dù cố né tránh thì vẫn vô tình bắt gặp ánh mắt nhau, tôi không dám nhìn lâu như thể thêm 1 giây nữa là nước mắt chực chờ rơi. Tôi bỗng trở nên yếu đuối…

Những ngày đầu tháng 11…

Khoảng thời gian đầu tiên chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Anh khi thì kiếm cớ tác nghiệp cùng đồng nghiệp, khi gặp đối tác, cũng có lúc là vô tình đi ngang qua, ánh mắt thân quen qua khe kính, nhìn tôi chăm chú không rời. Đôi lần bắt gặp đôi mắt anh, lòng tôi xao xuyến đến lạ. Dù khi ấy tôi luôn e dè, làm mọi chuyện đều đắn đo suy nghĩ cẩn thận, vì tôi và anh yêu nhau trong hoàn cảnh rất đặc biệt. Một tình yêu đầy mạo hiểm, và thử thách lòng cam đảm của mỗi người. Nhưng khi ấy anh chẳng phải là mối quan tâm hàng đầu của tôi, tôi còn nhiều thứ bận tâm hơn, anh thì luôn trách, trách tôi vô tâm với anh. Trải qua vài lần đổ vỡ, tôi hiểu rằng dù làm bất cứ điều gì, cũng phải để cho mình một đường lui, tránh những tổn thương đã từng xảy đến. Nhưng có bao giờ lý trí thắng nổi trái tim đâu, tim bảo yêu là yêu hết mình, chỉ vậy thôi. Anh làm tôi say đắm, tôi yêu anh, một tình yêu chưa từng toan tính. Cứ thế ngày qua ngày tình yêu ấy lớn dần lên, anh là tất cả với tôi, ngoài anh ra tôi chẳng cần thêm bất cứ một người nào cả. Chỉ cần một cái nắm tay của anh giữa phố đông người qua, một cái ôm trong ngày mưa gió, nụ hôn lên trán lúc anh vỗ về tôi, hết thảy làm tôi vui như thể mình là người hạnh phúc nhất trên đời…

Nhưng hạnh phúc luôn ngắn ngủi, khoảnh khắc ấy vừa loé sáng đã vội tắt đi…mọi hy vọng và niền tin…

Tôi từng mong anh là người đàn ông cuối cùng và duy nhất sau này của tôi. Người sẽ đi cùng tôi chặng đường còn lại của cuộc đời. Dù sóng gió, dù chông gai, thì tôi vẫn nghĩ có anh kề bên còn sợ gì nữa. Và rồi tất cả là ảo tưởng mà thôi. Chúng tôi không có cùng một suy nghĩ, không nhìn về một hướng nữa. Anh có nhiều mối bận tâm hơn là tôi. Có lẽ ở một người đàn ông trưởng thành, cái quan trọng nhất với họ không là tình yêu, họ còn sự nghiệp, còn gia đình và nhiều hơn thế nữa, họ chẳng dễ dàng từ bỏ vì một thứ mơ hồ gọi là tình yêu. Họ không mạo hiểm. Tôi nghĩ thế. Tôi thua cuộc, thua bởi chính người đàn ông tôi yêu…

Trở lại một ngày mưa tháng 5 – những cơn mưa đầu mùa đẫm nước mắt tôi…

Tôi và anh có chung một chị bạn. Chị biết rõ chuyện của chúng tôi. Chị thương và xót cho tôi nhiều. Chị lo cho tuổi trẻ của tôi nhuộm màu đau buồn. Chị từng trải, và hiểu những gì tôi đang trải qua. Chị đôi lần trách anh, vì tôi bênh vực anh, lo cho những gì anh cố gắng bao năm nay sẽ sụp đổ. Chị mắng tôi, tự lo cho mình chưa xong thì còn lo cho ai. Nhưng tôi biết chị xót xa cho tôi, cho anh, cho chuyện tình cảm của chúng tôi. Chị là cầu nối giữa anh và tôi. Khi buồn chúng tôi tìm chị, như vơi đi nỗi nhớ người kia. Chị vẫn thế. Sẵn sàng lắng nghe, thấu hiểu và đầy tinh tế. Tôi quý chị, xem như người thân. Tôi và anh hay nhắc về chị. Điều chúng tôi mong muốn là một gia đình như chị, hạnh phúc và bình yên. Nhưng tôi cũng chẳng hề biết, chị cũng có nỗi niềm riêng, cũng đã từng có những khắc khoải trong tình cảm, chỉ là chị giỏi che giấu. Còn tôi, luôn muốn đấu tranh, dù chỉ là trong tư tưởng, tôi muốn anh can đảm, còn anh nghĩ tôi chỉ luôn khiến người khác tổn thương hơn. Chúng tôi – chưa từng hiểu nhau…

Tháng 6 – tôi mong chờ, giờ lại sợ hãi…

Tôi vẫn cố chấp trong cái suy nghĩ yêu dù là sai thế nào thì vẫn yêu hết những gì mình có. Nhưng nếu một người đã muốn rời đi, tôi đành bất lực…nhìn anh xa dần tôi. Anh từng nhắc với tôi về khí chất. Anh muốn tìm lại con người anh, tìm lại chính mình sau những năm bỏ quên ấy. Và vì tôi…để đủ mạnh mẽ có được tôi. Anh kể tôi nghe câu chuyện về Alexander đại đế, một người chưa từng thất bại trong những cuộc chinh chiến của mình, người đứng trên đỉnh cao và có mọi thứ trong tay, người người ngưỡng mộ nhưng đến cuối đời vẫn cô đơn, không tìm được hạnh phúc của đời mình…Vậy hạnh phúc là gì? Tôi và anh liệu có hạnh phúc sau những đổ vỡ nơi trái tim…

Phải chăng cuộc sống bộn bề đang cuốn chúng tôi đi, và dần quên mất bản thân. Tôi biết có một anh lãnh đạo cấp cao nơi tôi làm việc. Anh trầm lặng, ít cười. Dù công việc của anh luôn được người ta ví như những người tài hoa và bay bổng. Nhưng tôi lại thấy anh đang bị ép vào một khuôn khổ nào đó, anh không được là chính anh. Đến khi rời công ty, anh như biến thành một người khác, hoặc là anh được trở lại chính mình. Như con chim sổ lồng, anh bay nhảy giữa khung trời bao la tự do. Tôi thấy nụ cười thường trực trên môi anh, anh khám phá những miền đất mới, anh ấy trở nên gần gũi đến lạ. Tôi bỗng lại nhớ về anh. Tôi mong một ngày nào đó anh sẽ tìm được chính anh, cũng đi khám phá những vùng đất của riêng anh, dù người đồng hành của anh không là tôi…

Có những ngày mỏi mệt chỉ muốn buông xuôi tất cả, anh hãy nhớ những lúc từng vui cùng em, để tiếp cho anh thêm động lực cố gắng. Em biết rằng giờ đây anh cần nhất một lời động viên, em không thể nói để anh nghe, nhưng luôn âm thầm dõi theo anh. Chẳng tại sao cả, vì anh là người em đã yêu, sẽ yêu đến khi không thể nữa.

#Fatima

#19/05/2017

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.