Tuổi 24 – đáng lẽ là cái tuổi đẹp nhất với những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ nhưng tôi lại ấp ủ một cuộc trốn chạy, khỏi gia đình khỏi những người bạn, những mối quan hệ cũ bởi cái lý đơn giản và muôn thuở – một trái tim tan vỡ…

Tôi không phải lần đầu trải qua những cuộc đổ vỡ trong tình cảm, nhưng lần đầu tôi suy sụp như thể cả thế giới đang trong tầm tay bỗng nhiên vụt mất không còn một dấu vết nào. Tôi đã tự hỏi từ bao giờ tôi trở nên yếu đuối như vậy? Đáng lẽ khi một ai đó muốn rời đi, tôi nên học cách chấp nhận họ và tôi không có duyên phận với nhau, đến lúc họ phải đi con đường riêng của mình. Nhưng trái tim rối bời, tôi điên cuồng chạy theo để níu giữ bước chân một người, nhưng tôi nhận ra khi tôi càng cố gắng đến gần họ càng chạy nhanh hơn, cố thoát khỏi tôi, để rồi tôi chới với trong chính cuộc đời tôi.

Tôi sợ – thật sự rất sợ và muốn rời đi như để trốn những cơn mưa bất chợt của Sài Gòn, mưa làm lòng tôi thắt lại và tất cả những kỷ niệm của ngày xưa cũ lại về. Đã từng có một thời tôi cũng ôm những mất mát của một chuyện tình buồn, nhưng lại mãnh mẽ đứng dậy nhanh chóng. Và thế là người ta quy chụp rằng một người như tôi, trải qua đau đớn vài lần rồi thì có thêm một lần nữa cũng sẽ vượt qua được. Tôi cũng tự cảm thấy điều đó là đúng, vết thương chồng chất lên nhau chỉ là thêm sâu một chút thôi. Tôi thật sự muốn thu mình lại nhỏ bé trong vòng tay người tôi yêu, để được vỗ về như một đứa trẻ. Tôi thật chỉ muốn cứ yêu đuối để được ai đó che chở, cớ gì cứ phải mạnh mẽ đối diện với đời, khi tôi chỉ là một người yếu mềm?

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.