2. I like to do

What I am interested in…

Nhắc lại cái thời còn bé tẹo, thời đó, mình là một fan trung thành của các trò chơi dân gian cũng như tự chế của đám trẻ 9x bấy giờ : nào là lò cò, năm mười, nhảy dây, banh đũa, ô làng, đồ hàng, búp bê, đánh cầu đá bóng, nấu sáp, tạt lon, nhảy màu… trò gì mình cũng chơi, nói chơi liều thì mình chả dám vì từ nhỏ tới giờ, mình thuộc dạng ngoan hiền, được cái ham chơi thôi. Có lần vì mải chơi mà mẹ gọi về đi ngủ không thèm về, thế là bị nhốt ở ngoài, phải ngồi ngoài hiên nhà bác hàng xóm mà khóc huhu. Còn có lần thì ham hố tập đá kiện, đá bay cả chiếc dép của bà chị khó tính, thế rồi im im giấu luôn chiếc còn lại, coi như phi tang sự tồn tại của đôi dép. Và nhớ nhất là những lần tự thắt dây thun và tập bóng rổ trong nhà, tầm cấp 1 được mẹ cho đi học bóng rổ để giúp tăng chiều cao, thấy thích lắm vì có đạo cụ chơi mỗi ngày khỏi phải đi chơi ké của ai, thế là sau giờ học, thường là các buổi chiều, ngại nắng và cũng chả có bạn chơi cùng, mình thui thủi ở nhà, nhà mình thì bé, phòng khách vỏn vẹn 20m2,vậy mà mình cũng tự thắt dây thun từ cầu thang nối ra cửa, rồi lấy các dụng cụ, trái bóng rổ, à có cả vợt cầu lông. Rồi lần lượt chơi từng bộ môn, cứ kiểu vận động viên phối hợp ý. Sau khi nhảy dây vượt rào thấm mệt thì chuyển sang ném bóng, lấy mốc bóng đèn làm chuẩn, ném vượt qua là ăn điểm, và rồi, ăn điểm cú đỉnh nhất là vỡ cái bóng, một trận nhừ tử.

Nghĩ lại cái thời đó, trò chơi của con trai hay con gái mình đều quất hết, vì lũ trong xóm trai gái chơi với nhau cả, mình chỉ khoái chơi mấy trò vận động táy máy tay chân mà thôi.

Nhưng rồi từ khi có máy vi tính, có truyền hình cáp, thì sự tập trung dồn sang chiếc ti vi và màn hình vi tính. Trò chơi từ lúc ấy của mình chỉ là xem tv, hoạt hình khi có thời gian rảnh, hơn nữa thì mở máy tính, hồi đầu, tuy chiếc máy tính cũ mèm cùi cùi thanh lý của công ty mẹ, mình cứ dán mắt vào chơi miết thôi, thích chơi mấy trò offline như Aladin, Mario, Contra… Nghĩ lại mình cũng đâu còn thục nữ đâu ta, ấy vậy mà càng lớn, mình càng đằm tính hẳn, có phải vì do chính mình chỉ cứ lẩn quẩn một mình, ít tiếp xúc với mọi người nhiều như trước.

Rồi lớn hơn nữa, bắt đầu biết internet và online, tất nhiên những trò chơi online trên các webgame trochoivui, trochoiviet thu hút mình hơn hẳn, và mình nhớ nhất từ lúc đó, mình thích những trò thể loại thay đồ búp bê, trang điểm make up… giai đoạn đấy cũng là giai đoạn mình dậy thì, biết thích bạn này bạn kia, biết ngại ngùng này nọ.

Và có một sự cố xảy ra ở trường học, bắt đầu từ đó, mình trở nên rụt rè, xấu hổ, trầm tính và sợ sệt mọi thứ xung quanh. Sợ cái nhìn từ mọi người, sợ bị chê cười, mình tự ti với bản thân.

Rồi đến những năm cấp 3, mình là một đứa nhát gan, ngay cả việc phát biểu hay việc tham gia đóng góp ý kiến, mình chả dám mạnh dạn như trước, chỉ thui thủi, lặng lẽ. Mình thích làm những đồ handmade, thích bắt chước người ta làm ra những món đồ bằng tay cho riêng mình, làm quà sinh nhật cho bạn, và đồng hành cùng mình là cô bạn thân từ cấp 2 của mình, hai đứa khi có dịp sẽ mua đồ về cùng nhau làm. Nói thật ra nó khéo hơn mình, nhưng mình vẫn tự đánh giá mình cũng có khả năng làm, và mình thích.

Đến những năm đại học thì việc làm đồ handmade ít cơ hội hơn hẳn. Mình cũng thường xuyên xem những page dạy làm cũng như mẹo vặt cuộc sống, ngoài ra, nấu ăn trở thành một thú vui mới của mình, mình thích ăn mà, mình cũng có khả năng nấu, xuất sắc thì không hẳn nhưng tạm gọi là ăn ngon. Bên cạnh đó, với công việc phụ giúp ở cửa hàng quần áo của em họ, cùng những hoạt động tham gia ngoại khóa, mình luôn đăng kí đảm nhiệm phụ trách về phần hình ảnh, mình tiếp cận đến việc thiết kế qua công cụ, phần mềm, website chỉnh sửa ảnh, graphic cũng là một thứ thu hút mình, mình cảm thấy vui khi tự tay làm ra một sản phẩm hình ảnh nào đó và được mọi người khen, công nhận. Để nói sáng tạo như nhiều người giỏi khác thì mình chả là gì, nhưng trên những điều cơ bản và cơ sở sẵn có, mình tự tin có thể chế tác ra cái gì đó riêng mang chất của mình, tuy không chuyên nghiệp bài bản và sẽ có rất nhiều lỗi kỹ thuật vì mình không có tí chuyên môn nào, song nhìn chung cũng thuận mắt.

Tóm lại, mình thực sự thích làm những công việc sử dụng đôi tay để chế tác nên, là đồ làm bằng tay, là graphic design.

À có một đặc điểm mình nhận ra trong quá trình làm việc nhà là mình thích sắp xếp mọi thứ ngăn nắp gọn gàng, và mình tin mình có khả năng sắp xếp đồ vật, kiểu thiết kế nội thất.

Và đặc biệt từ nhỏ tới giờ, mình vô cùng thích xem quảng cáo, mình được nghe kể lại, hễ giờ quảng cáo là mình ngồi chăm chăm. Thậm chí, khi lớn, nhiều lần mình để ý, khi không có chương trình gì xem, mình sẽ để kênh có quảng cáo lải nhải cả ngày. chắc vì âm thanh và hình ảnh trong quảng cáo nào cũng cuốn hút quá mà. À, những bộ phim Trung Quốc cổ trang về phần phục trang cũng như phần nhạc của phim lúc nào cũng cuốn hút mình. Mình thích nghe các bài hát tiếng Trung, nhẹ nhàng, giai điệu ngân nga. Còn phim Mỹ thì mình thích những bộ phim về học đường, về đời sống tâm lý tuổi teen, một số bộ phim về khả năng siêu nhiên như Phép thuật… Đa phần phim Mỹ mình thường xem là chick-flick cũng như highschool, cả musical nữa.

Mình cũng thích nghe nhạc, hát lại. Nhưng thói quen nghe của mình trước giờ không thường xuyên.

Mình có làm một bài test sinh trắc vân tay, hình ảnh là khả năng kém nhất của mình, trong khi đó, khả năng vận động thô và âm thanh bản năng lại tốt hơn hẳn. Nhưng mình nghĩ mấu chốt, cứ làm những gì mình thích, rồi mình sẽ giỏi, dù không được 100% thì 80–90% cũng quá tốt rồi còn gì. Còn những khả năng bẩm sinh, nếu tốt thực sự thì chỉ cần cố gắng phát huy nó thôi nào.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.