1. I tell myself

A me in my mind.

Hôm nay là 22 tháng 06 năm 2017

Ngày học sinh cuối cấp 3 Việt Nam bước vào kỳ thi quốc gia.

Còn sinh viên năm cuối như mình trong giai đoạn sắp sửa bị tống khứ khỏi trường đại học.

Mình học khối ngành kinh tế, quản trị kinh doanh mà cụ thể trong ngành du lịch.

Cách đây 4 năm , mình cũng phải trải qua kì thi đại học này.

Lúc bấy giờ, ở cái tuổi 18, chưa hề có khái niệm xa rời gia đình, suốt những năm học sinh chỉ có đi học chính, học thêm rồi về nhà thì con đường mình bước tiếp sau việc kết thúc chương trình phổ thông, là học tiếp.

Vì cái tư tưởng được truyền dạy lại là không học đại học thì chả có thể làm gì. Và đại học là một cái hàng rào vừa cao vừa to đầy chông gai mà đứa nào cũng phải ra sức chuẩn bị hành trang thật tốt để có thể lấy đà nhảy vượt qua.

Ngoài ra, mình xuất thân từ dân tỉnh lẻ, nói đúng hơn là thành phố nhỏ, nên việc học đại học của mình, gia đình hướng tới chắc chắn phải ở các thành phố lớn hơn vì ở đó điều kiện học tập, môi trường sống và học tập năng động, cái bằng cấp có giá trị hơn hẳn, và blabla hàng trăm thứ tống vào đầu mình về việc “phải đậu đại học và đậu ở một trường tại thành phố lớn”.

Chẳng biết mấy đứa cùng trang lứa thế nào, nhưng bản thân mình tự nhận thấy, suy nghĩ của mình ở cái tuổi 18 ấy ngây ngô ngờ nghệch ngốc nghếch vô cùng, chính xác là một tờ giấy trắng tinh về việc hướng nghiệp cũng như định hướng tương lai. Ngay cả việc chọn trường để thi vào, chọn ngành thi, mình chả có tí tẹo khái niệm. Cũng mua cẩm nang hướng nghiệp đấy, cơ mà chọn cái trường có tên oách oách, ngành học điểm vừa khả năng, ngành hot blabla là đâm đầu vào đăng ký. Còn gia đình thì hướng vào ngành sẽ có công việc ổn định và sức học của mình thì không đủ đáp ứng.

Thế là mình cũng trải qua được kì thi đại học cam go năm ấy, thật ra mà nói, chịu khó học thì chẳng mấy kinh khủng như mình tưởng tượng. Mình thi 2 trường, 1 theo nguyện vọng của gia đình, 1 theo ý của bản thân và mình đậu vào trường mình tự đăng kí.

Và một mình khăn gói lên thành phố lớn nhập học, may mắn thay mình có nhà người thân ở đây nên để gọi là khó khăn của sinh viên xa nhà mình không hoàn toàn trải qua như những bạn cùng học khác.

Cơ mà cái gì cũng có hai mặt của nó. Nhà người thân của mình có mở một cửa hàng quần áo, và mình, phải phụ giúp buôn bán.

Để kể về 4 năm đại học của mình, 1 từ thôi : “ Nhác”

Nhác trong lười nhác : kiến thức về ngành học, có lẽ dường như chả tí gì đọng lại trong ký ức của mình lúc này. Để đổ lỗi thì tất nhiên “tiên trách kỷ, hậu trách nhân” vì lười biếng, thụ động mà kết quả mình có hiện giờ ở khía cạnh này gần như là 0. Ngoài ra, những kỹ năng học được, nói không thì cũng không hẳn vì trải qua các bài tập cũng như hoạt động bên ngoài, mình cũng tự rút ra và dám thử rèn luyện trải nghiệm để nâng cao kỹ năng mềm. Nhưng cơ bản, nói khách quan, mình chưa thấy được sự vượt trội.

Nhác trong “lười nhác” tiếp theo : trong suy nghĩ, nhận thức, ngại sự thay đổi và phó mặc cho hoàn cảnh. Cũng cố gắng khắc phục bằng việc đi học hỏi, đi làm thêm này nọ, mà tất cả chỉ dừng lại trong khoảng ngắn và dở dang. Bên cạnh đó, đúng chất của một kẻ “cả thèm chóng chán” luôn.

Nhác trong “nhát” đồng âm : bản tính thụ động, hướng nội, trầm và khuynh hướng làm vừa lòng người khác, luôn sợ làm phật lòng người đối diện, lỡ mình như vậy họ sẽ tổn thương không, mình làm vậy có phải không, hay liệu mình không làm thì ai sẽ làm ?!? nói chung mình sinh ra không để cho mình, một ISFJ chính hiệu ( qua bài test MTBI ).

Thời gian 4 năm cứ như chó rượt vậy đó, và giờ ngồi đây, đọc tin về những đứa trẻ sắp vào đại học, xem những bức hình kỷ yếu năm cuối giảng đường, mình, một đứa trẻ lớn chậm, bây giờ mới thức tỉnh.

4 năm của mình nó trôi qua vô nghĩa vậy đó, học hành chả bằng ai, kỹ năng thì yếu kém, còn mối quan hệ thì vỏn vẹn trong vòng bán kính chưa đầy 100 người.

Có lẽ vì mình vô ưu vô lo quá, vì được đùm bọc chu cấp đầy đủ, và vì trẻ con ỷ lại, mình chưa phải tự thân nhức óc đau đầu vì đồng tiền nên chưa nhìn nhận được vấn đề để khắc phục sửa chữa.

Và rồi đây, khủng hoảng tiền tốt nghiệp,

Thời gian phải trưởng thành thực sự, phải tự bản thân lo cơm, áo, gạo, tiền cho chính mình và phụ giúp gia đình đã khiến mình phải lo và suy nghĩ rất nhiều.

Giờ đây, mình loay hoay tìm kiếm cơ hội làm việc, đi apply công việc đủ ngành nghềthậm chí chả liên quan tới kinh nghiệm ít ỏi hay ngành học. Đi phỏng vấn và rớt cũng không ít lần, một điều mình nhận ra rằng, mình chả hiểu gì về mình, chả biết mình muốn và thích làm gì…

Và rồi đây, xuất hiện thêm nữa một khủng hoảng trong việc định hướng cho bản thân,

Mình đã bị stress với những suy nghĩ tiêu cực rằng “ liệu mình quá vô dụng, bất tài, mình sẽ chẳng làm được trò trống gì và ngay cả bản thân đơn điệu vô vị còn không biết không hiểu về tâm hồn thì còn làm được gì”

“Mình là ai ? Mình có điểm mạnh, điểm yếu gì ? Mình thích làm gì ? Mình muốn làm gì ? Mình muốn trở thành gì sau 5 năm ? Mình muốn có gì ?”…

Những câu hỏi như vậy liên tục hiện ra trong đầu, khiến mình không khỏi tự nhìn nhận và suy nghĩ.

Với mình đứa thân xác người lớn mà suy nghĩ trẻ con như mình thế này thì chắc chắn, để có câu trả lời ngay thì chẳng thể nào được. Mình bắt đầu đi tìm lời khuyên, sự tư vấn hướng nghiệp của người thân bạn bè, chuyên gia… Và kết quả là, chả ai có thể gỡ nút bằng người thắt nút, và những câu hỏi này, chẳng ai khác chính bản thân mình phải tự trả lời cho mình.

Thay vì cứ mệt mỏi với những suy nghĩ, những chán chường, mình bắt tay vào tìm hiểu thực sự. Để nói về việc tìm hiểu, trong quá trình học trước giờ của mình, sao chép hay sử dụng và chỉnh sửa suy nghĩ ý kiến của người khác là cách mà mình áp dụng cho hầu hết vấn đề, đây là một sai lầm có thể nhiều người mắc phải như mình, và dẫn tới một thói quen là lười suy nghĩ, ỷ lại cũng như quá vô vị, còn chả nhớ lâu nữa chớ. Mình nhận ra rằng, cái gì liên quan chính đến mối quan của bản thân mình, khi nghiên cứu sẽ dành hết tâm trí lực để tìm hiểu cũng như đưa ra ý kiến quan điểm của cá nhân.

Những câu trả lời dần dần tự xuất hiện khi mình tự nhìn nhận lại những việc nhỏ nhặt trong quá khứ. Do trước giờ, chỉ là mình chả thèm để ý, cái gì xong là cho qua nên mình vô tình bỏ đi những cái cơ bản, mấu chốt của vấn đề. Chả có bài học gì cao xa, học từ chính những gì của mình thì sẽ áp dụng cho những vấn đề to tát hơn mà thôi.

“ Mình là ai ?” “Mình giỏi gì ?” “Mình yếu gì?”

Mình là một cô gái có khuynh hướng hướng nội với những người mới gặp và khó hòa nhập cũng như thoải mái đối với những mối quan hệ trong thời gian ngắn nhưng lại có khuynh hướng hướng ngoại với những người mình có cảm giác thân thuộc, thoải mái, dễ chịu khi tiếp xúc và gặp họ sau nhiều lần. Mình sẽ ít nói trong một đám đông lớn dù đó là những người thân quen nhưng có thể thao thao bất tuyệt, trao đổi chia sẻ thậm chí chơi đùa hết mình trong mình tập thể nhỏ hơn, lúc đó mình có thể là chính mình thực sự. Mình học được trong tiếng anh, đây là những người AMBIVERT. Ban đầu đối với mình có thể khó gần vì mình chẳng nói nhiều, chỉ lặng lẽ lắng nghe và quan sát, mình thực sự sẽ bắt chuyện làm quen với người nào mình có cảm giác có thể gần gũi cũng như thấy hợp và có duyên. Nói mình không thân thiện thì không hẳn vì mình vẫn luôn mong muốn mang đến cảm giác thoải mái với tất cả mọi người bằng nụ cười của mình, mình biết mình cười đẹp mà. Và có lẽ vì tính cách nghĩ nhiều hơn nói, những thời gian đầu luôn là thời gian nhiều câu hỏi ập tới trong đầu mình, bận vấp phải những suy nghĩ về vấn đề làm sao để hòa hợp, liệu người ta sẽ nhã ý nói chuyện với mình không hay mình sẽ nói gì với người đó. Đó trở thành rào cản khá lớn cho mình trong việc mở rộng mối quan hệ với những người lạ.

Ngoài ra, mình là một đứa thiên về tính cảm hơn lý trí, mình có thể làm một việc chỉ vì cảm nhận của mình như vậy là được, là đúng, là thoải mái. Mình luôn cho rằng làm những gì bản thân mình cảm thấy vui là được. Và đây cũng là điểm trừ to đùng trong tính cách của mình.

Trách nhiệm cao là những gì mình rút ra qua những trải nghiệm những công việc tuy nhỏ, đưa mình một nhiệm vụ, mình sẽ hoàn thành nó, có thể kết quả sẽ không tốt như những gì mình kì vọng nhưng mình đã được giao thì sẽ cố gắng làm đến cùng. Những bài thuyết trình ở lớp, hay thiết kế poster viết bài PR cho một chương trình event của một tổ chức nhỏ, mình đều hoàn thành đúng hạn. Đôi khi, quá trình làm mình còn cẩu thả qua loa vì lý do có thể công việc đó mình không thích lắm, mình cần phải chấn chỉnh bản thân về vấn đề này. Nói đi cũng phải nói lại, tính cách này của mình chưa xuất sắc 100% vì ngay chính trong công việc nhà, vì lười biếng, mải mê ham chơi, mình đã chưa hoàn thành cho mẹ, mình hư quá.

Nhiệt huyết, nhiệt tình, khi có cơ hội là với những gì mình thích, mình sẽ để hết cái tâm vào làm, mình cháy hết mình khi có cơ hội thể hiện. Như chuyến đi tình nguyện ở Thái, mình là một con người hoàn toàn khác khi được giao việc dạy những đứa trẻ bất đồng thứ tiếng, dù chả dựa vào giáo án soạn sẵn gì đó, mình tự sáng tạo ra các bài học rồi trò chơi cho tụi nhỏ, chơi hết mình cùng tụi nó, cảm thấy năng lượng luôn tràn trề. Nhận ra một điều, cũng thích trẻ con ngoan, ham học hỏi và mình cũng quậy đó. Còn khi có cơ hội làm việc không thích thì mình cũng sẵn sàng bỏ thời gian nghiên cứu nhưng để luôn tràn trề sức sống làm viêc thì không có, như chuyến internship, mình dành hết thời gian 2 tháng cho việc làm báo cáo promotion dù bà cô GM phải nghỉ sau 1 tháng mình làm ở đây.

Kiên nhẫn, hóa ra một đứa nóng tính ngầm như mình mà cũng nhiều lúc kiên nhẫn kinh khủng, nóng ban đầu đó cơ mà ngồi lâu nó lại nguội rồi riết qua, trong việc chờ đợi một ai, mình có thể chờ kỷ lúc 3 tiếng đồng hồ mà không cáu gắt. Nhưng sau này mình thấy nó rất phí thời gian, thời vì chờ mình tìm phương án khác. Ngoài ra, kiên nhẫn khi phải làm một công việc đòi hỏi nhiều thời gian như report PR là điển hình, phụ bán phụ kiện… nhưng đôi lúc cũng nhanh nhẩu trong việc đưa ra quyết định. Cái cần thì không làm cái không cần thì làm, mình tréo nghe quá mà.

Đòi hỏi sự bài bản trình tự, như việc trước giờ hời hợt xong đến khi chấn chỉnh hay học hành gì là bắt đầu đi ngồi tổng hợp nguồn trước giờ, chia ra thư mục nhỏ, rồi học thì khó lòng kiểu như nhiều người đang bài 1 thì tới bài 10, mình phải tuần tự theo quy trình, mà như vậy kiểu tốn thời gian tổng hợp nè, rồi tuần tự thì khi bản tính lười trổi dậy cộng thêm cả thèm chóng chán thì học bài 1 xong, thời gian lâu sau mới học lại thì lại ôn bài 1, thế là bài 1 thuộc làu làu mấy bài kia chả biết gì. lạ thiệt.

Lên kế hoạch, luôn mong muốn thay đổi bản thân, lúc nào plan cũng hoành tráng, mục tiêu vời vợi, ấy mà bắt tay vô là plan đi theo plan, do theo do, chung quy cũng do lười nữa.

Lắm lúc thì kỹ tính thế đó, hứng lên là đi dọn dẹp cho sạch, rồi một hạt bụi đừng hòng mà lọt, đôi lúc hời hợt, nhác.

Dễ bị tác động và ảnh hưởng, bị ở gần ai bắt đầu tính y chang người đó luôn, như việc bán hàng, một phần nghe nhiều học hỏi từ cách em họ mình nói chuyện với khách, tự lúc nào mình nói được y chang mà chả cần soạn sẽ nói gì sẵn trong đầu.

Tiểu tiết, chả là mình tự nhận thấy có khả năng nhớ mấy cái vặt vãnh nho nhỏ như ngày sinh, sở thích hay câu nói của ai đó, có thể không phải cái gì cũng nhớ nhưng mà khoảnh khắc hay điều gây ấn tượng mạnh với mình về người đó khiến mình không thể quên, cũng là một điểm đáng khen của bản thân.

Nói ra cũng sơ bộ về mình, về điểm mạnh yếu của bản thân. Coi bộ cũng quá chừng, mình thấy cái gì cũng hai mặt cả, điểm mạnh cũng tồn tại cái yếu trong đó, mà mình phải làm sao khắc phục cái yếu đó đi để cái mạnh nó trội hơn. Còn cái điểm yếu thì bỏ nó luôn để nó bớt phiền hà.

“ Mình thích gì ?” “Mình muốn làm gì?” “Mình muốn trở thành gì sau 5 năm” “ Mục đích sống của mình là gì?”… đây sẽ là chuỗi câu hỏi mình sẽ tự trả lời trong câu chuyện tiếp theo của mình.

A single golf clap? Or a long standing ovation?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.