“Hay thôi mình đừng lớn nữa Sue ạ.”

Sue là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời Trà, tính đến hiện tại. Có lẽ là chúng tôi bắt đầu biết đến nhau từ khoảng 2012–2013, hoặc có thể là trước đấy không nhớ nữa. Nhưng lần đầu tiên gặp Sue là vào mùa xuân 2014. Sue nhắn tin cho tôi và bảo gọn lỏn “Tớ muốn chụp ảnh cậu”. Phải nói thêm là trước nay tôi không để ai chụp mình cả ngoài Tí và anh Thái, lần đầu tiên có một cô gái đề nghị muốn chụp tôi mà lúc đó thì tôi khá là hấp dẫn bởi Sue.

Gặp Sue vào buổi sáng ở chỗ mọi khi – Laplace. Không biết sao nhưng mà tôi đã có cảm giác mình sẽ gắn bó với cô bạn, rất lâu về sau. Chúng tôi hợp nhau về nhiều thứ. Nhưng trên cả sự hoà hợp nhau về sở thích, có một điều mà tôi chẳng bao giờ cảm nhận được ở người khác. Sue rất trung thành. Đến tận bây giờ với tôi, điều đó càng khẳng định ngày một nhiều hơn, rõ ràng hơn. Chúng tôi nói về đủ thứ trên đời, âm nhạc, du lịch, nói về suy nghĩ và cách sống của cả hai. Thực lòng thì tôi và Sue khác nhau nhiều, từ vẻ bề ngoài ví dụ trông Sue rực rỡ như mặt trời thì tôi lại ảm đạm như mặt trăng vậy. Cuộc nói chuyện ngày đó tôi đã ko biết rằng đó là sự khởi đầu cho những chuỗi ngày tôi-không-còn-lẻ-loi.

Trong suốt 2 tháng ngắn ngủi, hầu như ngày nào chúng tôi cũng ngồi đó. Uống lavender tea và đọc sách. Tôi ngắm nhìn cô bạn mình làm việc, rồi lại ngắm trời ngắm đất ẩm ướt vì những cơn mưa mùa xuân liên tục. Năm đó Hà Nội mưa rất nhiều. Tôi cũng khóc rất nhiều. Sự đồng cảm và yêu thương là hai thứ bạn không thể dối lừa được, vì chỉ có bạn và riêng mình bạn cảm nhận được thôi. Lần đầu tiên từ rất lâu sau khi chia tay Vịnh, tôi khóc như trút nước và Sue ôm tôi giống như là hàn gắn mọi mảnh vỡ. Tôi đã tin vào cô ấy rất nhiều.

Rồi tôi quyết định lên đường vào Sài Gòn làm việc, còn Sue chuẩn bị đi Nhật học tiếp. Nhưng chúng ta chưa bao giờ chia xa cả. Có những đêm mỏi rạc chân giữa đêm SG, tôi ngước lên trời tự hỏi không biết cô bạn mình đang làm gì, và tôi đang làm gì. Một tuần chúng tôi thường facetime hoặc skype nói chuyện dăm lần, không đều đặn, chỉ đủ để tôi update được cuộc sống của cô ấy và ngược lại. Vậy đấy, gặp nhau 2 tháng và tình bạn chúng tôi vẫn duy trì trong suốt những tháng ngày xa nhau. Hay là tôi quá đắm say cô ấy nhỉ? *cười*

Hai năm, hai năm là quãng thời gian không dài cũng không ngắn, có đôi lúc tôi kiệt sức. Không đếm nổi bao nhiêu lần tôi gọi cho Sue lúc 1,2h sáng khóc cạn trong sự tủi cực. Tôi từng bảo về ôm nhau khóc có lẽ nó cũng đỡ hơn Sue ạ. Nhưng ngày tháng bất lực.. Rồi Sue về, có lẽ cũng phải thêm một thời gian nữa tôi mới kể lại được quãng đường Sue về, vì nó vẫn còn khá.. khó. Nhưng trên hết, chúng tôi vẫn còn có nhau. Cô ấy vẫn chọn tôi.

Tôi không phải một người ích kỉ, nhưng nếu mất cô ấy, tôi mới thực sự là trắng tay.

Vậy nên kể cả Sue mệt mỏi đến nhường nào, có khoảng thời gian chúng tôi không nói chuyện, không gặp nhau. Và tôi đã muốn đổ lỗi cho một ai đó. Sue thậm chí đã phải chịu một gánh nặng trên vai quá nhiều, đấy chính là tôi, bạn cô ấy, Nhưng đâu có dễ vậy, tôi không thể buông tay S được, và tôi biết là sẽ không bao giờ. Vì tôi là một người trung thành, và S cũng là một người trung thành. Vậy nên dù khó khăn thế nào, tôi sẽ làm hết sức mình để cô ấy không bao giờ biến mất khỏi cuộc sống của mình. Một kẻ ích kỉ cũng được. Bởi thực, tôi đã quá đắm say.


Có những lúc vu vơ, tôi nhắn tin cho Sue rằng chúng mình đừng xa nhau. Để ít nhất vẫn biết rằng trên đời này còn điều gì đó là mãi mãi. Tôi cũng tự hỏi mình, thay cho Sue rằng liệu Sue chọn tôi có phải đúng đắn không, có quá áp lực không, có..mệt mỏi không.

Nhưng mà Sue ạ, Trà sẽ cố gắng.

Để quyết định không là vì thương hại, là chúng ta mạnh thật sự.

Và để đủ xứng đáng với tình bạn này.

Mong sao thời gian đừng trôi quá nhanh, mong cho những ước mơ sẽ thành hiện thực, mong cho trên đời có điều là mãi mãi.

Yêu S.

Like what you read? Give Tra Tran a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.