Người đếm nỗi buồn

(Hà Nội, 17/5/2017
Chỗ mọi khi với con chó con)

Hẳn bạn sẽ hỏi sao tôi lại có nhiều nỗi buồn đến thế. Thực, tôi cũng tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần. Tôi là kiểu người dễ cuốn theo cảm xúc, nếu là một người trưởng thành lẽ ra ta nên dùng sức mạnh lý trí để cản những dòng suy nghĩ tiêu cực. Thay vì đó, tôi ngồi đợi.

Tôi ngồi đợi nỗi buồn đến, không chút sức lực. Tôi nghĩ miên man về những gì đã qua, phân tích đến nát óc, gào thét rồi khóc như trút nước. Không biết lấy đâu ra nhiều nước mắt như vậy. Hầu như bạn bè ai cũng thấy tôi khóc ít nhất là vài ba trận, nhiều.. thì không đếm nổi. Có nhiều cách để vượt qua nỗi buồn, cách dễ nhất là ta chấp nhận. Tuổi trẻ ta qua đi mắc nhiều lỗi lầm, sau một loạt quá trình phủ nhận-vật vã thì cũng đến lúc học cách chấp nhận.


Sài Gòn tháng 6/2014

Mỗi ngày tôi thức dậy trong lòng nặng trĩu, cố mỉm cười tự lấy lệ với bản thân “hôm nay sẽ khá hơn hôm qua”. Tôi sẽ lái xe đi chậm hết mức có thể trên đường tới chỗ làm, lúc thì nhìn trời lúc nhìn cây, chủ yếu là cố ngẩng mặt để không bị khóc nhè thêm hoặc đơn giản không muốn thấy cả một đám đông xe cộ chen chúc. Đến công ty ngồi gọn vào chỗ rồi cố gắng làm như một cỗ máy. Người lớn, ít ra còn có công việc để khoả lấp 8–9 tiếng trong ngày. Thế là dù mệt mỏi, ta cũng tiêu xong được 1/2 ngày.

Tôi có thói quen hút thuốc nhiều. Tôi không đếm nhưng cứ rảnh rang là tôi lại hút. Trước ở công ty cũ có cái cầu thang thoát hiểm ngoài trời, tôi thường trốn ra đây hút một mình, đôi khi là để lau vội nước mắt. Hút thuốc là phải thưởng thức, tôi ít khi dập điếu khi còn 2/3, lúc nào cũng cháy hết rồi mới bỏ. Những lúc hút thuốc, tôi bình tĩnh và tỉnh táo hơn, cũng không biết nữa nhưng chắc cũng làm giảm được nỗi buồn thêm một ít.

Hết ngày. Tôi lại lái xe vòng vòng về nhà, lúc này lại nhìn cây với trời. Tôi rất thích thiên nhiên cây cỏ, hàng cây tuyệt đẹp ở Tôn Đức Thắng là con đường đi về mỗi ngày. Chạy một mạch thẳng ra sông Sài Gòn, bầu trời hiện ra thoáng dần với chân trời, với hoàng hôn. Kể cả khi ta buồn nhất thì cảnh vật vẫn vậy, vẫn luôn đẹp. Lúc này tôi tự đếm trong lòng có lẽ nỗi buồn còn khoảng một tẹo thôi. Và tôi sẽ giữ lại ở đây.

Người tôi đầy lỗ hổng.

Khoảng 1 năm tôi lại bị vậy, khó chữa phết. Thi thoảng tôi thấy mình đang ở một nơi thật xa, uống nốt cốc gin tonic và mắt ầng ậc nước lết xác đi về. Đôi lúc tình hình có vẻ khả quan hơn, tôi sẽ ngồi đâu đấy một mình hút hết bao thuốc dở, mong mọi thứ biến thành mây khói nhanh chóng. Tôi là một người hay níu kéo, đúng sai khoan hẵng bàn. Tôi sợ những sự mất mát lắm, tôi biết lúc mình để cảm xúc lấn át bản thân biến thành con quái vật, ghê gớm và xù xì.. Không ai muốn ở bên một con quái vật cả, họ mắng tôi không biết học cách thông cảm, họ nói tôi ngu ngốc và điên loạn, và tôi làm thế thật. Tôi trở thành kẻ tồi tệ nhất.

Đôi lúc tôi cảm thấy mình quá cố chấp vì chính kiến của mình. Tôi muốn mình mạnh hơn thật nhiều để bảo vệ được người mình thương. Nhưng người tôi yêu cho rằng tôi đang xâm phạm không gian riêng của anh ấy, anh ấy không thở được. Tôi ích kỉ và bướng bỉnh. Buồn làm sao.

Bạn nghĩ tôi có đẹp không? Tôi nghĩ mình đẹp nhưng mà không đủ. Mọi người nói ai yêu nhau ban đầu cũng vì vẻ bề ngoài nhưng nếu tôi nói mình không như vậy, bạn tin không? Có lẽ tôi hơi quá xa vời thực tế nên khi bộc lộ những mặt tối của đời mình, người tôi yêu thường không chịu nổi. Anh ấy nói tôi thay đổi rồi, và anh ấy cũng vậy. Bởi tôi đẹp không đủ nên luôn có những cô gái khác sẽ đến. Tôi đi làm khá vất vả, có những lúc nhìn chính mình trong gương tôi cũng không nhận ra từ lúc nào mình gầy sọp đến héo hon như vậy. Tôi là người trung thành và cực kì có lập trường riêng. Tôi thường không muốn mất thời gian vào những người vô bổ không liên quan đến mình. Tôi không flirting, không hờ hững, không mỉm cười với bất kì ai trừ người tôi yêu. Với tôi, anh là duy nhất của hiện tại, ngoài anh tôi chẳng cần thêm ai khác.

Liệu anh nghĩ những cám dỗ quanh tôi ít hơn anh là bao!?

Nhưng thôi, tôi thích gặm nhấm nỗi buồn. Nó là một kiểu cân bằng cuộc sống. Để bạn chợt tỉnh giấc một ngày nào đó nhận ra rằng, không có gì là mãi mãi.

Hôm nay đếm nỗi buồn đến đây thôi nhé.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.