Dù sao vẫn chưa phải tận thế

Trưởng thành là một quá trình dài bất tận và sẽ lấp đầy bằng nhiều nỗi thất vọng. Thế giới bao la rộng lớn, chúng ta luôn học hỏi được từ người này sang người khác. Tôi cũng vậy. Mỗi lần vấp ngã, tôi luôn tự nhủ rằng “Trời vẫn chưa sập, mình vẫn phải sống”. Dĩ nhiên là nó khó khăn rồi, khi mà bạn bước vào đời với đầy lấp lánh hy vọng niềm tin, và bạn kết thúc nó trong nước mắt, đôi khi là nỗi đau về thể xác.

Nói vậy không có nghĩa là cuộc sống của tôi toàn một màu trơn. Tôi ít khi cười thật lòng, giao tiếp cũng ở mức vừa vặn để mình không quá cách xa xã hội. Đơn giản vì tôi không cảm thấy cần. Khi bạn lớn, bạn nên học cách chọn lọc. Chọn những người mình muốn ở bên, chọn con đường mình muốn hướng tới, chọn hạnh phúc của mình là gì..

2 tuần đầu sống ở Sài Gòn qua nhanh chóng. Tôi không có một người bạn Hà Nội nào trừ Việt, tôi bắt đầu học cách quen mọi người nhanh khủng khiếp. Đi club là một trong những cách làm quen dễ nhất, nghe có vẻ hơi ngu ngốc nhưng đó là sự thật. Tất cả mọi người đều xác định là họ cần giải toả căng thẳng và vui một chút sẽ chẳng chết ai cả. Khi bạn muốn uống, không ai bắt bạn dừng. Bạn kể một câu chuyện tầm thường nhạt nhẽo, hay bạn nhảy nhót đến vỡ bóng đèn trần, hay chẳng may bật hộp quẹt mà lửa xén mất tóc mái.. Không ai để ý cả, vì bạn đang vui mà. Tôi quen Kin và Xù trên bar, quen Trâm cũng trên bar. Chơi với nhau tiếp không? Chơi chứ. Và đấy là cách tôi có những người bạn đầu tiên, mỗi người trong họ đều mang lại cho tôi nhiều cảm hứng sau này, để trên đường tìm “hạnh phúc” là gì.

10/05/2014

Mỗi lần xỉn về là tôi và bạn hay vào ăn hoặc uống nước ở circle K trên đường Lý Tự Trọng. Hôm đấy có 3 nhóm ngồi: tôi và Kin, 1 nhóm mấy anh ranh con cứ luôn liếc trộm nhìn mông tôi lol (hay mặc xi líp bò như Tí miêu tả ấy mà), và một đôi bị câm. Đôi tình nhân dùng tay để nói chuyện. Em gái nét mặt rất khẩn thiết xen lẫn thất vọng, thi thoảng lại thở nặng nhọc rồi gục xuống mặt bàn, nắm tay người mình yêu kéo lại, cố ôm anh ta rồi khóc. Anh con trai thậm chí không thèm nhìn mặt đếm xỉa mà chỉ gạt tay ra. Thương. Lúc cô bé kia ôm, thậm chí anh ta còn liếc tôi nhìn trộm. Khẽ thở dài một cái rồi quay trở lại nhìn đường, tôi tự hỏi ngày xưa khi tôi cũng giống cô bé câm đó, cố níu kéo thứ không còn là của mình. Ánh mắt người tôi thương có khẽ liếc ra chỗ khác không..


Đối với tôi mà nói, khó nhất là bắt đầu và đau nhất là kết thúc. Niềm tin mất rồi không tự lấp đầy được, trái tim vỡ vụn rồi sao liền lại được. Ấy vậy mà tôi vẫn cố, hết lần này đến lần khác, tôi vẫn luôn đứng dậy được. Hẳn bạn bè tôi là những người bạn kiên nhẫn nhất trên thế giới này. Ngắm nhìn tôi hạnh phúc, rồi đau khổ, rồi gồng mình lần nữa, thêm một lần nữa, và thêm một lần nữa. Khi ta đứng giữa ngã ba chọn lựa, xin hãy cố gắng chọn con đường khó khăn nhất. Để nếu thất bại thêm lần nữa, bạn sẽ không hối hận.

Như tôi, lần này tôi sẽ không hối hận. Vì rất nhiều người đang đợi tôi, nắm tay tôi và cầu mong những chuyện này sẽ qua đi thật nhanh.

Dù sao vẫn chưa phải tận thế.
One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.