Im lặng — thứ vô ngôn từ trái tim

Tôi , khi vắt vẻo chai Jack Daniels , quấn quanh len lỏi vào những suy nghĩ , thường im lặng . Hết sáng nay người xách vali đi , chiều tới người kéo bạn bè đến , tôi thường im lặng . Cũng có khi phải mỉm cười . Có lẽ tôi phải mìm cười nhiều hơn để đổi lại những nụ cười vô hồn của họ . Nhưng có lẽ , chúng tôi , khi mỉm cười với nhau , cũng đều im lặng ở bên trong .

Những kẻ cô độc đã di chuyển cả cuộc đời mình để tìm kiếm hay trốn tránh gì đó , cớ sao lại xa lạ với sự im lặng ?

Tôi thích thưởng thức thứ ngôn ngữ ấy . 
Nó đã luôn bị đánh giá thấp hơn những gì nó xứng đáng . Sự im lặng — thứ âm thanh của trái tim , mà con người ta chỉ có thể nghe thấy khi ta thực sự lắng nghe . “ Sự im lặng là lời hùng biện cuối cùng của những nỗi buồn “ , William Wrinter nói như thế. Nhưng tòa tháp của sự cô đơn đã luôn vĩ đại hơn thế. Bởi im lặng , hay là chúng ta trần trụi ? Hay cô đơn là bước đi trên con đường mà chúng ta đã luôn luôn sợ hãi để đặt chân lên ? Hóa ra , thứ yên tĩnh đó lại có thể trở thành ông công tố , bà thẩm phán đầy quyền lực và chân thật . Giọng nói không lời nay soi sáng tầm hồn , kì cọ những tội lỗi và trừng phạt sự nhỏ bé . 
Lão tử thì lại thích nói rằng cô đơn là niềm vui , là sự tĩnh lặng , là sự thông thái . Friedrich Nietzsche thì bảo rằng kẻ cô đơn là kẻ sáng tạo . Chẳng phải sẻ chia là hạnh phúc , vậy thì chắc hẳn không sẻ chia là cô đơn , là bất hạnh sao ? Con người khi chìm vào quên lãng , tới xa hơn những miền vô hình vô âm lại tới gần hơn với những thấu hiểu và vì thế con người sẻ chia cho nhau những thứ sâu thẳm hơn . Tôi thích quan niệm điều ấy như tới với tâm hồn của mỗi người , 1 chuyến đi lạ kì và đẹp đẽ .

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.