Không biết từ khi nào, người ta hỏi, tôi chỉ biết trả lời cho qua, người ta bắt chuyện, tôi chỉ biết ậm ừ và người ta tỏ tình thì tôi từ chối…
Không hiểu tại sao, tôi lại chẳng mảy may níu kéo, chắc chắn không phải vì tôi không tha thiết. Tôi biết rằng, một khi người muốn ra đi, dù tôi có làm gì, kết quả cũng sẽ không thay đổi
Khi còn nông nổi, tôi nghĩ rằng mình phải làm mọi thứ, để sau này không cần phải hối hận… Ai nói chia taym tôi cũng đều điên cuồng mà xin lỗi mà van nài… Lần này thì khác, tôi chỉ ngồi 1 chỗ, gặm nhấm nỗi buồn 1 mình, không chia sẻ, không ầm ĩ… Sáng thì rửa mặt bằng nước mắt. Tôi biết, lớn rồi, có chuyện gì cũng phải tự mình tìm cách vượt qua. Nếu không, ra đời, ai sẽ làm chỗ dựa cho mình.
Tôi từng nghĩ rằng, nếu mình làm tổn thương mình, thì người ta sẽ đau long. Tôi sai rồi, sai tram ngàn lần. Khi tôi tự làm tổn thương chính mình, người ta sẽ thấy tôi yếu đuối, thấy tôi phiền phức, muốn gạt tôi đi.
Vậy hà cớ gì, tôi lại tự làm đau mình như thế, kết quả nhận lại chỉ là tổn thương gấp đôi mà thôi. Tôi khôn rồi.
Có lẽ, chị đồng nghiệp của tôi nói đúng, tôi lớn rồi, không nên nông nổi nữa, đời này có gì đâu mà phải bon chen. Gặp được người tốt với mình thì cứ lấy nhau về, không hờn ghen, không giận dỗi. Tôi mệt rồi.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.