20/9 [Giận dỗi 2]

Khi em nói “anh đừng có mặt lúc em lạnh, em buồn, em khóc, em cáu, em giận nữa là đc. Vậy đi”… Anh cũng nói “ok vậy đi”, em lại khóc… đúng lúc anh không có mặt.

Tại sao cảm xúc con người ai cũng có, mà mấy ngàn năm nay người ta không ngừng nghiên cứu?

Đời người được bao nhiêu cái 20 tuổi để yêu và giận dỗi nhau, hôm nay cho đến lúc em tắt máy đi ngủ chúng ta đếu k ai nói “Em ngủ ngon, anh ngủ ngon” 
Ngay mai có thể anh và em sẽ đi học một mình, đi làm một mình, k ai thăm hỏi ai. Kết ngày cũng chẳng ai đợi chờ ai… Em khóc anh cũng chăng biết, anh buồn em cũng chẳng hay.

Chúng ta có một đêm hờn giận.. vì đôi chuyện linh tinh, không hiểu… để rồi mất ngủ, trằn trọc, lắng lo không đáng.

Anh muốn nói xin lỗi, nhưng thấy mình chẳng sai, em thấy mình bị tổn thương nhưng chẳng chịu làm lành.

Ngay lúc em viết những dòng này em vẫn còn rất giận, cứ mỗi lần anh đón em là anh lại thái độ với em, k chuyện này cũng chuyện khác. tự nhiên em thấy mình bị đòi hỏi, rằng lúc nào cũng phải tươi cười, em muộn phiền là anh lại không thích mà cắt cớ em. Em thấy mình k thể nương tựa… Anh không hiểu, em không hiểu.

Nên giận dỗi nhau lần nữa. Ôm muộn phiền đi ngủ… mối tình này tự nhiên cũng trắc trở hơn.

Hmmmmmmmmm…

Em rất là nhớ anh :(

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.