Chuyện đi biển!

Giống như đói thì thèm ăn.

Còn nhìn thấy biển thì thèm đi biển, vậy ý.

Nhỏ lớn đi biển được 3 lần, lần đầu là đi với chị, chắc là hai năm trước.

Lần 2 đi với Pi, ra nhìn cái rồi đội mưa chạy về, ngày 2/9 năm trước (k phải năm ngoái nhé)

Lần 3 thì biết rồi, con nhỏ đi biển toàn ăn với ngủ đấy.

Thấy biển đẹp, đẹp LẠ lùng. Dân miền Tây mà, nên thích biển… ai cũng thế cả, ở quê em mỗi lần muốn tổ chức đi đâu xa người ta chọn đi biển.

Thích gió biển, sóng biển, cát và đá, cái gì cũng to cũng nhiều cả.

Còn biển đêm là như thế nào??? không biết thiệt, biển đêm và trăng nếu xuất hiện cùng lúc chắc là đẹp lắm.

Bữa đi hòn rơm nhìn biển đêm chán ghê luôn, nên đi ngủ cũng đúng, anh đừng buồn ^^

Cứ mỗi lần thấy ai up hình đi biển là sẽ dặn lòng “nhất định mình phải điiiii!!” như hồi chiều vậy, nhìn thích cực kì luôn, muốn đi ngay cơ… vòng qua vòng lại thì lại thôi, hèn lắm, nhát hẳn luôn.

Nên mấy ngày sau cũng vậy, không thấy, sẽ không thích nữa. Nên đừng suy nghĩ quá, rằng sẽ phải dắt em đi. Có khi tới đó đã không muốn đi nữa rồi :))).

Một ngày nào đó em sẽ đc đứng ở chỗ anh đứng ngày hôm nay, nhất định :>.

Like what you read? Give Trúc Linh a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.