Muộn Phiền 1

Tự nhiên đọc một câu chuyện của một người xa lạ, nhưng lại na ná chuyện của Linh.

Rất nhiều người nói nên từ bỏ đi… lại suy nghĩ, lại hoài nghi.

“Linh mà có giống ai trên đời này đâu mà na với ná”

Ấy mà “Linh cũng đã thất bại rất thảm hại, nên giờ mới phải mất phương hướng sống dở chết dở đó sao?”

Những chuyện như thế… thật mệt.

Muốn quên đi mà nó cứ văng vẳng trong đầu.

Nỗi ám ảnh về sự mất mát, về những cơn mưa luôn lấy đi những người Linh yêu quý. Chính mình còn chán ghét mình… huống chi ai.

Chậm chạp và lười nhát, không muốn đi đâu, không muốn làm gì… cảm thấy không nơi nào chứa chấp được mình, thành phố thật to, thật buồn bã, chỉ nghĩ đến là sợ. Ở nhà thật yên lặng, không đồng điệu, mọi người đều bận rộn và từ chối hiểu Linh. Nằm ngước lên trần nhà, tự hỏi ngày mai mình sẽ làm gì? ở đâu? có ai không? còn ai không? và khóc.

Thèm được đi thật xa, đâu đó thật xa, thật rộng lớn, trốn biệt ở đó đừng về nữa. Cho người ta quên Linh đi, quên đi câu chuyện về cô ấy, mọi thứ từng xảy ra sẽ trở nên vô nghĩa hết, để cô ấy biến mất… và trốn ở đó thật lâu.

Những muộn phiền sẽ biến mất, trở nên tầm thường.

Không cần phải sợ nữa là được.

“Nếu không có lòng tin, mọi thứ em muốn đều không thể thành sự thật được”

U buồn không giải quyết được vấn đề, chỉ làm mọi thứ tệ hơn, làm mọi người chán nản Linh, sẽ không ai ở lại với một người suốt ngày bi quan như thế. Nỗi sợ sẽ giết chết em.

Nhưng phải làm sao mới được, mệt mỏi quá rồi, thất vọng quá rồi. Mệt với cuộc chiến bên trong Linh mỗi ngày rồi. Có mấy chữ viết cũng không xong, có tí việc làm mãi cũng không được. Suốt ngày nghĩ những chuyện không đâu, có bản thân mà cũng không chăm sóc tốt.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.